Tôi Bị Quét Sạch Ra Khỏi Nhà, Chồng Cũ Cưới Bạch Nguyệt Quang
Chương 9:
Nhưng chỉ bản thân hiểu rõ nhất, những gì đã từ bỏ còn nhiều hơn những gì th. từ bỏ một mối quan hệ hôn nhân đã thối rữa, kinh tởm; từ bỏ một trái tim từng chân thành trao nhưng đã bị tổn thương đến ngàn lỗ; và cũng từ bỏ đứa con trai duy nhất, Trần Mộc Dương, mà từng xem là bảo bối...
Tuy nhiên, những sự từ bỏ này đều đáng giá.
Để đổi l sự tự do hoàn toàn, để thể theo đuổi sự nghiệp và cuộc đời của riêng mà kh chút vướng bận, để đòi lại c bằng cho mẹ bất hạnh của .
Khi Trần Mộc Dương thoát khỏi vòng tay của giúp việc, gào khóc t.h.ả.m thiết lao tới, ôm chặt l chân , dùng giọng nói non nớt, nức nở cầu xin hết lần này đến lần khác:
“Mẹ! Mẹ kh cần con nữa đúng kh? Sau này Mộc Dương sẽ ngoan ngoãn lắm, Mộc Dương sẽ kh bao giờ chọc giận mẹ nữa! Mộc Dương sẽ kh bao giờ để dì xấu xa kia bế con nữa! Mẹ... mẹ đừng ... đừng bỏ Mộc Dương... hức hức hức...”
Những giọt nước mắt ấm nóng, mặn chát của thằng bé, thấm qua lớp quần lụa mỏng m, rơi xuống da thịt , mang đến cảm giác bỏng rát, gần như muốn thiêu cháy .
Khoảnh khắc đó, trái tim như bị một bàn tay vô hình nắm chặt, xé toạc, đau đến mức gần như kh thể thở được.
Dù đó cũng là m.á.u mủ ruột thịt của ! Dù đó cũng là đứa trẻ mang nặng đẻ đau mười tháng mười ngày, khổ sở sinh ra!
mẹ nào thể thật sự nhẫn tâm, vứt bỏ đứa con ruột thịt của ?
Nhưng tàn nhẫn!
Để kế hoạch lâu dài thể được thực hiện suôn sẻ, để Trần Cảnh Xuyên và Mạnh Khê Dao kh thể nắm được bất kỳ ểm yếu nào của , và để chính thể tái sinh từ tro tàn, thể hiện lạnh lùng vô tình hơn bất cứ ai vào lúc này!
c.ắ.n chặt răng, buộc cứng rắn lên dù trái tim đã vỡ tan thành từng mảnh, dùng sức, từng ngón một, bóc tách những ngón tay nhỏ gầy đang bám chặt vào ống quần của Mộc Dương.
“Mộc Dương, bu tay.” Giọng bình tĩnh đến mức ngay cả bản thân cũng th xa lạ và sợ hãi, “Từ hôm nay, con hãy ngoan ngoãn ở với bố, nghe lời bố, đừng bướng bỉnh nữa.”
Sau đó, dưới ánh mắt đỏ hoe, tràn đầy tuyệt vọng và kh dám tin của con trai , quay lưng lại, kh ngoái đầu , để lại câu nói cuối cùng cho đôi nam nữ đang đứng phía sau với vẻ mặt khác nhau:
“Trần Cảnh Xuyên, Mạnh Khê Dao, chúc hai ... ‘trăm năm hạnh phúc’. mệt , kh muốn tiếp tục diễn kịch với hai nữa.” Dứt lời, kiên quyết quay , bước nh ra khỏi phòng họp ngột ngạt đó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nụ cười đắc ý nhưng lại pha chút bất an trên gương mặt Mạnh Khê Dao tr thật chướng mắt.
Còn Trần Cảnh Xuyên, ta vẫn im lặng ngồi đó từ đầu đến cuối, chỉ bóng lưng với ánh mắt phức tạp, khó hiểu, giận dữ, hối hận, lẽ, còn một chút ngơ ngác và mất mát mà ngay cả chính ta cũng chưa nhận ra?
Mặc kệ họ nghĩ gì .
Còn cái gọi là “tay trắng rời khỏi nhà”, đó chẳng qua là màn khói dày c sắp đặt, cố tình tung ra cho bên ngoài th mà thôi.
Đội ngũ luật sư của , đã bí mật bắt đầu hoạt động từ nửa năm trước, ngay khi Mạnh Khê Dao vừa về nước.
Trần Cảnh Xuyên và Mạnh Khê Dao, bao gồm cả bố hám lợi Dụ Chấn Đình của , lẽ đều cho rằng số tiền và nhà đất nhận được đã là khoản bồi thường hậu hĩnh từ nhà họ Trần cho việc “giữ gìn đại cục, chủ động rút lui”.
Hừ, làm họ biết được, những thứ gọi là “bồi thường” đó, phần lớn vốn là khoản tài sản cá nhân của đã tăng giá trị hợp pháp trước hôn nhân, và là lợi nhuận kiếm được từ các khoản đầu tư bí mật th qua các mối quan hệ và tầm của dưới vỏ bọc “Trần phu nhân” trong sáu năm qua. Tất cả đã được vững vàng, chắc c nắm trong tay bằng nhiều phương pháp tài chính và pháp lý hợp pháp, kín đáo!
Quan trọng hơn, cũng đang từng bước, th qua con đường pháp luật, đòi lại những cổ phần ban đầu và các ngành c nghiệp cốt lõi của Tập đoàn Dụ Thị mà Dụ Chấn Đình đã chiếm đoạt và chuyển nhượng bất hợp pháp từ mẹ năm xưững thứ vốn dĩ thuộc về mẹ và một cách trọn vẹn!
Trần Cảnh Xuyên nghĩ rằng cuối cùng ta đã vứt bỏ được một gánh nặng giỏi tính toán, kh còn “ngoan ngoãn hiểu chuyện” nữa, và thể sống hạnh phúc bên bạch nguyệt quang của .
Nhưng ta kh biết, ều ta mất kh chỉ là một trợ thủ đắc lực, một đối tác thể giúp ta quán xuyến hậu phương đâu ra đ, để ta kh lo lắng gì khi chiến đấu trên thương trường, mà còn là một phụ nữ từng chân thành yêu mến và kính trọng ta, nhưng lại bị chính ta đẩy ra xa.
Ha, đàn mà.
Luôn như vậy, khi được thì kh biết trân trọng, đợi đến khi mất hoàn toàn mới bắt đầu hối hận kh kịp.
Nhưng thật đáng tiếc, trên đời này, làm gì t.h.u.ố.c hối hận mà bán.
Đến lúc đó, mọi thứ, đã quá muộn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.