Tôi Chấp Nhận Sắp Xếp Nhưng Anh Lại Khóc - Khương Nguyện & Tưởng Trầm Châu
Chương 239: Chứng minh cho cô ta thấy
Trong tình huống lúc đó, nếu cô chỉ đặt hy vọng vào Tưởng Trầm Châu, chờ đến cứu , thì hiện tại cô sẽ kh chỉ là chấn động não.
Nếu lúc đó, cô bị hai đó luân phiên làm nhục, Tưởng Trầm Châu còn muốn cô kh?
Cố Vô Cữu còn thích cô kh?
Cô thể khẳng định câu trả lời là kh.
Cô thể kh bị ràng buộc bởi cái gọi là trinh tiết, nhưng đàn thì .
Hơn nữa lúc đó, cô cũng kh biết Tưởng Trầm Châu sẽ làm được đến mức nào cho cô, cô kh dám đánh cược lòng chân thành và lương tâm của bất kỳ ai, chỉ thể bất chấp tất cả để tự cứu .
Giống như con đường cô đã qua, nếu cô chỉ biết một mực chờ đợi khác đến cứu , thì cô đã c.h.ế.t ngay khi trở về nhà họ Khương .
Nhưng cô vẫn kh ngờ, Tưởng Trầm Châu sẽ vì cô làm đến mức này.
Cô xem như đã hoàn toàn được Tưởng Trầm Châu xếp vào hàng ngũ những quan tâm , kh?
Nghĩ đến đây, Khương Nguyện kh khỏi cười thành tiếng.
Cũng coi như... tiến thêm một bước lớn.
Vậy thì tiếp theo, cô sẽ tận dụng tốt sự 'quan tâm' này của Tưởng Trầm Châu, cô lại thêm vài quân bài trong cuộc chiến với nhà họ Khương.
________________________________________
Bên kia.
Thẩm Độ vội vàng đến căn hộ của Khương Tinh Dao, vệ sĩ ta gọi trên đường đã đến trước một bước.
Khi ta đến, Khương Tinh Dao đang đập phá đồ đạc một cách ên cuồng, toàn bộ phòng khách đã bị đập tan tành.
Khương Tinh Dao vừa đập vừa chất vấn vệ sĩ bên cạnh: “Thẩm Độ đâu? Tại còn chưa đến? rốt cuộc c.h.ế.t ở đâu !”
Vệ sĩ tinh mắt phát hiện Thẩm Độ đến, từng một đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Thẩm tổng.”
Thẩm Độ xua tay: “Tất cả ra ngoài trước.”
M vệ sĩ lần lượt ra, tiện thể đóng cửa lại.
Khoảnh khắc tiếp theo, Khương Tinh Dao khóc lóc nhào vào lòng Thẩm Độ, liên tục đ.ấ.m vào n.g.ự.c ta: “Thẩm Độ, giờ mới đến, kh nói muốn làm thần bảo vệ của em ? Em vừa nãy suýt c.h.ế.t biết kh!”
“ xin lỗi Tinh Dao, đến muộn , để xem em bị thương kh?” Thẩm Độ để mặc Khương Tinh Dao trút giận, Khương Tinh Dao khóc, tim ta cũng tan nát.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta ôm Khương Tinh Dao ngồi xuống ghế sofa, mới phát hiện Khương Tinh Dao bị thương ở cánh tay và chân. Cánh tay bị trầy xước, chân là vị trí bắp chân bị vật sắc nhọn nào đó rạch một đường, m.á.u đã ngừng chảy, quấn qu những vòng băng gạc.
Thẩm Độ vừa định xem xét kỹ hơn, Khương Tinh Dao liền đau đớn hít vào.
Thẩm Độ nhíu mày hỏi: “Làm thế?”
Khương Tinh Dao mắt đỏ hoe, bực bội nói: “ hỏi con Khương Nguyện của !”
Cô ta đột nhiên nhắc đến tên Khương Nguyện, Thẩm Độ chút chột dạ: “Liên quan gì đến cô ?”
“Cô ta mua chuộc côn đồ muốn hại em, lại kh liên quan đến cô ta?”
Thẩm Độ: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Khương Tinh Dao lạnh lùng kh chịu nói. Thẩm Độ dỗ dành thế nào cũng kh được, cuối cùng đành gọi một vệ sĩ vào hỏi tình hình, mới biết Khương Tinh Dao hôm nay mua sắm về, trong hành lang ẩn nấp một tên côn đồ, x lên muốn làm nhục cô ta.
Vệ sĩ sau đó đưa tên côn đồ đó vào, đối phương đã bị đánh bầm dập mặt mũi, Thẩm Độ vừa hỏi, ta liền sợ hãi khai ra tất cả: “Là Khương Nguyện bảo dạy cho đại tiểu thư Khương gia một bài học, cô ta nói kh muốn th cô và đại tiểu thư Khương gia kết hôn, muốn ...”
Thẩm Độ lòng nặng trĩu: “Muốn mày làm gì?”
“Muốn cưỡng h.i.ế.p cô ta, quay video đăng lên mạng.” Tên côn đồ sợ hãi chỉ vào Khương Tinh Dao bên cạnh.
Khương Tinh Dao sợ hãi rụt lại, đứng dậy, tát mạnh một cái: “Mày cũng muốn chạm vào tiểu thư đây , kh biết tự lượng sức!”
Cô ta quay sang ra lệnh cho Thẩm Độ: “Thẩm Độ th chưa, đây là cô em gái tốt của , kh muốn th tốt đẹp chút nào. mặc kệ, nếu kh xử lý cô ta ổn thỏa, hôn ước giữa chúng ta sẽ hủy bỏ!”
“Tinh Dao em yên tâm, nếu chuyện này thực sự là do Khương Nguyện làm, nhất định sẽ cho em một lời giải thích!” Thẩm Độ trầm giọng nói.
Khương Tinh Dao kinh ngạc: “Thẩm Độ, kh tin em ? Em suýt chết, trong lòng vẫn còn muốn bảo vệ Khương Nguyện kh? Em biết mà, trong lòng sớm đã thích cô ta , được thôi, nếu đã vậy, đừng bao giờ đến tìm em nữa!”
Cô ta khóc lóc chạy vào phòng ngủ, Thẩm Độ vội vàng đuổi theo.
Vệ sĩ nh ý đưa tên côn đồ .
Trong phòng ngủ, mặc cho Thẩm Độ dỗ dành thế nào, Khương Tinh Dao vẫn kh chịu bu tha, chỉ thiếu nước bắt Thẩm Độ quỳ xuống.
Thẩm Độ giơ tay thề: “Tinh Dao, thề với trời, bất kể là trước đây hay bây giờ, trong lòng chỉ một em, Khương Nguyện chỉ là một con ch.ó nuôi bên cạnh, em nên tin mới đúng. Những năm qua, để cô ta kh cản đường em, luôn chèn ép cô ta, nuôi cô ta thành phế vật, từ đầu đến cuối, mọi việc làm đều là vì em.”
Sắc mặt Khương Tinh Dao dịu đôi chút: “Thật kh?”
“Thật.”
“Em kh tin , cô ta tr như hồ ly tinh, em kh tin kh chút tình cảm nào với cô ta, trừ khi chứng minh cho em xem.”
“Chứng minh thế nào?”
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.