Tôi Chấp Nhận Sắp Xếp Nhưng Anh Lại Khóc - Khương Nguyện & Tưởng Trầm Châu
Chương 441: Không bận tâm chuyện tái hôn
Khương Nguyện tỉnh dậy, chỉ th một cô hộ lý lạ mặt trong phòng bệnh.
Cô gượng ngồi dậy hỏi: “Những khác đâu ?”
Cô hộ lý ngoài ba mươi tuổi, tr hiền lành phúc hậu: “Ý cô là chồng cô ? đã ở bên cô cả đêm, vừa bị bác sĩ gọi ạ.”
Chồng cô?
Khương Nguyện th xốn xang trong lòng vì cách xưng hô này, cô kh hỏi thêm gì nữa.
Cô đồng hồ, lúc đó là chín giờ sáng.
Cô hộ lý mang bữa sáng đến, sau khi ăn xong, vẫn kh th Tưởng Trầm Châu quay lại.
Cô hỏi hộ lý: “Cô chắc c là bị bác sĩ gọi chứ?”
“Vâng, chắc c ạ.”
Khương Nguyện liền vén chăn xuống giường, cô hộ lý giật : “Ôi, cô cứ nằm nghỉ ạ, đừng để động thai.”
“Kh , th bí bách, muốn dạo vài bước trong hành lang thôi.”
Từ chối sự theo sát của cô hộ lý, Khương Nguyện đến văn phòng bác sĩ. Vừa đến cửa, cô đã nghe th những từ như ‘phẫu thuật’, ‘nạo phá thai’.
Bước chân cô khựng lại, theo bản năng giấu , đứng tựa lưng vào tường.
Đằng sau, Tưởng Trầm Châu đang hỏi ý kiến bác sĩ về ca phẫu thuật nạo phá thai. Bác sĩ khuyên: “Thực ra, tin rằng biết rõ tình trạng tinh thần và thể chất của cô , kh thích hợp để phẫu thuật, nhất là khi t.h.a.i đã lớn tháng như vậy. Nếu chỉ lo lắng về vấn đề rạn da khi mang thai, thể nói với rằng kh ai cũng bị rạn da, hơn nữa nhiều cách để phòng ngừa… muốn thảo luận kỹ hơn với vợ kh?”
________________________________________
“Cô Khương, cô về nh vậy?” Cô hộ lý th Khương Nguyện quay lại, niềm nở hỏi.
Khương Nguyện gật đầu, tự leo lên giường nằm.
Cô hộ lý th cô kh vui, theo bản năng giảm nhẹ động tác, hạn chế tiếng động.
“Chị ơi,” Khương Nguyện cô hộ lý dáng gầy gò, hỏi: “Chị kết hôn chưa?”
Cô hộ lý cười chất phác: “Kết hôn chứ, con còn đang học cấp hai đây.”
Khương Nguyện eo cô: “Tr chị kh giống đã sinh con.”
Cô hộ lý: “Phục hồi tốt mà!”
________________________________________
Tưởng Trầm Châu chưa vào phòng bệnh đã nghe th tiếng cười của Khương Nguyện.
Kh biết cô và cô hộ lý đang trò chuyện về chủ đề vui vẻ nào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
gõ cửa: “Hy vọng kh làm phiền hai quý cô?”
Th chủ, cô hộ lý vội vàng cất ện thoại, cười tươi làm việc.
Nụ cười trên mặt Khương Nguyện chưa tan hết, nên khi về phía Tưởng Trầm Châu, trong mắt cô vẫn thoáng nét cười: “C ty kh bận ? Kh cần ở đây với đâu.”
Tưởng Trầm Châu ngồi xuống: “ Quý Văn lo liệu, cũng kh bận rộn lắm.”
cẩn thận quan sát tâm trạng của Khương Nguyện – ều chưa từng trước đây. Thái t.ử gia nhà họ Tưởng từ nhỏ đến lớn chưa từng xem sắc mặt của bất kỳ ai.
Dù khác khó chịu đến đâu, trước mặt cũng chỉ thể nín nhịn.
kh cần quá bận tâm đến suy nghĩ của khác, kh cần để ý đến cảm xúc của ngoài, chỉ vì phép lịch sự và giáo dưỡng, cần đưa ra phản ứng phù hợp trong những trường hợp thích hợp.
Vì vậy, luôn tr cao ngạo, khác biệt với mọi , như một vị thần kh thất tình lục d.ụ.c ngồi trên thần ện.
Bây giờ, vị thần đã bước xuống thần đàn, bắt đầu trải nghiệm mọi thăng trầm của nhân gian.
Khương Nguyện nhận ra một tia quan tâm và lo lắng trong ánh mắt đàn . Trái tim cô như bị thứ gì đó va chạm, dâng lên một nỗi chua xót dày đặc.
Cô biết mà vẫn hỏi: “ vừa đâu thế?”
Tưởng Trầm Châu trầm ngâm một lát, bắt đầu phân tích lợi và hại của việc nạo phá t.h.a.i và sinh con với cô, ôn hòa và kỹ lưỡng, kh vội vàng, cho th đã tìm hiểu rõ.
Khương Nguyện đột nhiên kh muốn nghe những ều đó nữa.
Cô ngắt lời đàn : “Sau khi đứa bé chào đời, thể đảm bảo những gì?”
Giọng Tưởng Trầm Châu khựng lại, đối diện với đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô.
Khương Nguyện: “ đang nói về sự đảm bảo cho đứa bé.”
Căn phòng bệnh đột nhiên trở nên yên lặng.
Đầu óc Khương Nguyện chưa bao giờ tỉnh táo đến thế. Bảo cô bỏ đứa bé này , cô cũng kh nỡ, vì vậy, cô cố gắng tối đa để tr thủ một số đảm bảo và lời hứa từ Tưởng Trầm Châu cho đứa bé.
Lời hứa của Tưởng Trầm Châu đáng giá ngàn vàng, chỉ cần nói ra, chắc c sẽ làm được.
Cô kh thể vì muốn thỏa mãn khác mà đưa con rời khỏi Dung Thành đến nơi khác sinh sống, cô kh vĩ đại đến mức đó, cũng kh tinh thần hy sinh bản thân vì khác.
Tưởng Trầm Châu sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn với khác, đến lúc đó sẽ thừa kế d chính ngôn thuận, vì vậy, cô cố gắng hết sức để giải quyết những rắc rối thể xảy ra cho và con sau này.
Trong mười m giây im lặng đó, Khương Nguyện đã nghĩ đến mọi vấn đề.
Cô đã nghĩ đến việc Tưởng Trầm Châu sẽ bảo cô đưa con ra ngoài nuôi như lời Diệp Lang Ngọc nói, nghĩ đến việc hứa cho cô một khoản tiền, bắt cô rời xa Dung Thành như cách đã tiễn mẹ con Dụ Sở …
Kịch bản tồi tệ nhất cô cũng nghĩ đến là nhà họ Tưởng giữ con đuổi mẹ, bảo cô cút càng xa càng tốt.
Nhưng cô kh ngờ, ều Tưởng Trầm Châu nói lại là: “ kh bận tâm chuyện tái hôn với em.”
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.