Tôi Chỉ Cần Em
Chương 14: Hắn bệnh không nhẹ đâu.
“Xong , xong , xem sợ x mặt kìa! Em nói đúng chứ gì?”
La My Y khoa trương há hốc miệng, nàng phản ứng như vậy, Hạ Tuấn sợ run. vội vã lắc đầu quầy quậy, ngay lập tức ra sức biện giải minh oan.
“Kh đúng! Kh thế, bảo bảo. tuyệt đối sạch sẽ, th th bạch bạch, chỉ yêu em.”
Hai vị quản gia đang đứng gần đ nghe vậy bất giác liếc qua nhau, ánh mắt ai n tràn đầy hoài nghi. Lần đầu bắt gặp thiếu gia sốt sắng dỗ dành bạn gái kiểu này, xem sốt ruột như vậy, bọn họ l làm kỳ.
Thốt lời yêu kh vấn đề gì nhưng mà...
Sạch sẽ?
Th th bạch bạch?
Đây là từ ngữ hình dung ai vậy? Thiếu gia tự dán nhãn cho chính ? Ai tin chứ?
“Đi thôi, xem phòng gì.”
Hạ Tuấn thể nói kh nữa , kh dám, ều lén lút ra hiệu cho Lưu quản gia chạy nh xử lý vấn đề này. sau khẽ gật đầu, cả hai ăn ý mười phần. Lưu quản gia chẳng cần nghe phân phó cũng biết biết chủ muốn làm gì.
Hạ Tuấn dắt La My Y vòng vèo một hồi cuối cùng cũng tới phòng riêng của . Biệt viện nhà rộng rãi, nàng mới đến đây lần đầu mà biết được phòng ở chỗ nào? cố tình kéo dài thời gian, nàng nghi ngờ kh thừa nhận là được.
“Nơi này khác gì một khu nghỉ dưỡng đâu, nhà ở thì ai mà thiết kế từng căn từng căn riêng biệt lại cách xa nhau như vậy chứ?”
La My Y hiếu kỳ ngang ngó dọc, đúng là bần cùng hạn chế sức tưởng tượng, cô kh ngờ tới đây là cái mà bạn trai gọi là nhà. Nhà ai lọt thỏm trong khu resort như vậy chứ?
“ ở một căn duy nhất thôi, những căn khác ngày thường khóa cửa chỉ khi nào khách mới dùng đến.”
Hạ Tuấn rụt rè La My Y một cái mới nói tiếp.
“Tối nay, em ở chung phòng với .”
“Mỗi căn nhà trong này đều rộng như vậy, thể chỉ một phòng?”
Vẻ mặt của bảo bảo kh phản cảm nên Hạ Tuấn âm thầm mừng rỡ, nàng đối với bạn trai vẫn luôn độ dung nhẫn khá cao, nếu là Y Y trong trí nhớ của trước kia...
Nghĩ đến liền th xót lòng.
“ kh muốn chúng ta tách nhau ra, chỉ một lát thôi cũng kh muốn.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lại nữa đ, đã đến giờ phát bệnh. Chẳng lẽ cô nên chuyển đổi hình tượng từ bạn gái bình hoa trở thành bạn gái võ sĩ, cứ khi chập cheng thì đ.ấ.m cho m cú giúp hẳn tỉnh táo đầu óc.
“Kh nữa.”
“ cõng em.”
Ánh mắt Hạ Tuấn sáng lên, nàng mang giày cao gót nên mới dắt bộ bảo bảo xung qu nãy giờ. Biệt viện nhà rộng như vậy đương nhiên là xe lại , nếu kh chỉ nội mỗi khoảng thời gian di chuyển tới tới lui lui giữa các nơi thôi cũng đủ mệt thở kh ra hơi .
“Kh được, quăng em ngã gãy cổ thì làm thế nào?”
Hạ Tuấn bắt gặp tia hoảng sợ chợt lóe trong mắt bạn gái thì hơi sững sờ. Em sợ độ cao ư? Chuyện này kh hề biết. Khốn kiếp, tại chuyện này đời trước chưa bao giờ ều tra ra?
“Trước kia ai quăng ngã em ? Là ai?”
Ánh mắt đỏ ngầu của Hạ Tuấn khiến La My Y đơ , biểu hiện của giống như đấu sĩ chuẩn bị rút đao lao lên c.h.é.m . Ai lại chọc ? Cô ? Kh nha, nãy giờ cô nói gì quá khích đâu, đây là...
“ vậy? sẽ kh bất bình giùm cho em ? Bạn trai tự thêm diễn nhiều quá.”
“Kh bắt nạt em nên em mới sợ quăng ngã?”
La My Y mê mang lắc đầu, Hạ Tuấn bạn gái chằm chằm, muốn từ biểu cảm trên gương mặt nàng tìm hiểu xem nàng đang cố ý giấu giếm hay kh. Bảo bảo kh nên bí mật đối với , cô gái này một khi thoát khỏi lòng bàn tay thì tóm trở về cực kỳ khó.
Em nên nép trong lòng , ngoan ngoãn làm bảo bối của tốt nhất.
“Sau này ra ngoài lỡ ai bắt nạt em thì nhớ nói với nghe chưa? l lại c bằng cho em.”
“Oa, bạn trai uy vũ.”
Thực ra là bạn trai thần kinh! La My Y lén lút mắng thầm ở trong lòng nhưng trên mặt thì nở nụ cười tươi rói. Cô tinh ý nhận ra thằng nhãi này dường như đang cố ý hướng dẫn cô hành xử ngang ngược, vô lý. Vừa nãy mới trắng trợn nhấn mạnh, sẽ bất c thiên vị cô trước mặt giúp việc trong nhà, bây giờ lại cổ vũ cô dựa hơi ra đường tác oai tác quái.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
rốt cuộc muốn làm cái gì?
“ vậy? Đừng với ánh mắt đề phòng như thế chứ!”
đưa tay vuốt ve lên má nàng, hạ thấp giọng đầy mê hoặc.
“Bảo bảo ngoan, em đang nghĩ gì?”
Rõ ràng gương mặt của bạn trai vẫn tuấn ngút ngàn, đáy mắt chất chứa cảm tình còn nóng bỏng, cuồng nhiệt hơn mọi khi kh biết bao nhiêu lần nhưng La My Y lại cảm th sau lưng rét lạnh.
“Trả lời , bảo bảo. Em đang nghĩ gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.