Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 14:
[Nhiệm vụ yêu cầu: Tiêu diệt đội trưởng đội bảo an Lý Hâm. Phần thưởng: Hạt giống lúa nước kh bị ô nhiễm * 1 tấn.]
Đồng t.ử Biên Duệ Tiến co rụt lại, trên mặt hiện lên một nụ cười khổ.
Kể từ khi trò chơi Quỷ Tai xuất hiện mười m năm nay, chưa đội ngũ nào của Lam Tinh kích hoạt được nhiệm vụ chi nhánh.
Kh ngờ lần đầu tiên kích hoạt lại là trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc thế này.
Do thiên tai liên miên, đất đai trên Lam Tinh sớm đã đầy rẫy vết thương, động thực vật biến dị hết cả.
Nếu lỡ ăn đồ bị ô nhiễm, con sẽ bị rối loạn tinh thần hoặc mắc ung thư.
Trong hoàn cảnh đó, thứ thực phẩm kh bị ô nhiễm duy nhất mà nhân loại thể ăn là... gián.
Thế hệ trẻ sinh sau đẻ muộn ở trên Lam Tinh thậm chí còn chẳng biết mùi vị hạt gạo là gì.
Hạt thóc đ!
Là một Hoa Hạ chính gốc, nếu chỉ một , chắc c sẽ liều mạng để chiếm l số lúa giống này.
Nhưng hiện tại thì kh được, vận mệnh Lam Tinh nằm cả trong tay , kh thể mạo hiểm.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Đây là thời khắc nguy hiểm nhất kể từ khi đội Hỏa Chủng thành lập.
Màn đối đầu nghẹt thở này kh chỉ khiến trong cuộc kinh hồn bạt vía, mà còn khiến dân Lam Tinh đang xem livestream thót tim.
[Đều tại Vương Ngũ với Lục Loan rảnh rỗi trộm bản đồ làm gì kh biết!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-14.html.]
[Kh làm nhiệm vụ thì bị mắng, làm nhiệm vụ cũng bị chửi, một số bớt hung hăng được kh?]
[Mọi đừng trách đội Hỏa Chủng, họ đã cố gắng hết sức .]
...
Khi đám quái vật càng lúc càng tiến gần, gã đội trưởng bảo an dẫn đầu nở một nụ cười tàn nhẫn đầy m.á.u me.
Lưng Biên Duệ Tiến đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Đúng lúc này, một tiếng "cộp cộp" th thúy vang lên, đ.â.m thủng sự tĩnh mịch của con hẻm.
Tiếng động đó giống tiếng giày cao gót nện xuống mặt đất, vang vọng từng lớp trong khu phố vắng vẻ.
Đám quái vật đang giương n múa vuốt bỗng khựng lại, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Cộp… cộp…”
Tiếng bước chân kh nh kh chậm, nhưng lại như những nhát búa vô hình nện thẳng vào lồng n.g.ự.c mọi .
Họ trân trối đám quái vật rút lui như thủy triều, con còn hoảng loạn đến mức đ.â.m nhào vào thùng rác.
Khi âm th càng gần, Biên Duệ Tiến siết chặt d.a.o găm đến trắng bệch đốt ngón tay, chủ động c trước mặt đồng đội.
Gã quỷ dị dẫn đầu hiện rõ vẻ bất an, dường như sợ vị khách thần bí này.
Sau vài tiếng gầm gừ, gã cũng theo đàn em lẩn khuất vào bóng tối.
Cùng với tiếng bước chân rợn đó, bóng đen mảnh khảnh ở góc đường dần kéo dài ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.