Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 190:
Phía bên kia dường như thứ gì đó chặn lại, giống như đang thi xem ai khỏe hơn vậy, Đàm Tiếu Tiếu hoàn toàn cạn sạch kiên nhẫn.
Cô lùi lại hai bước, dồn hết sức bình sinh tung cú đá sấm sét vào cánh cửa!
Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng va đập chát chúa vang vọng khắp lối cầu thang.
“Mở cửa! Trả tủ lạnh cho ! Rầm! Rầm! Rầm!”
Bên trong kho ướp lạnh, tiếng gõ cửa ban đầu đã khiến tim bốn Biên Duệ Tiến nảy lên tận cổ họng, ngay sau đó là những cú đá thô bạo này lại càng khiến mọi căng thẳng đến tột độ!
“Làm bây giờ đội trưởng? Chẳng lẽ là của Dung Nham Tinh đuổi tới !” Giọng Diêm Di Đồng run rẩy, ánh mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
...
Tại văn phòng liên hiệp Lam Tinh, trong mắt Xương Hạo Khí tràn ngập sự bất lực và phẫn nộ. quay đầu, đôi mắt vằn vện tia m.á.u chằm chằm vào nhóm chuyên gia phía sau: “Kh còn cách nào khác ?! Nói gì chứ! Cứ im lặng thế này để chờ tiểu đội Hỏa Chủng bị quét sạch à?!”
Đám chuyên gia và cố vấn quân sự đều cúi đầu sợ hãi, trên mặt hiện rõ vẻ kh đành lòng và tuyệt vọng.
Xương Hạo Khí nhắm mắt lại, giơ tay gửi một dòng tin n: [Chính phủ liên hiệp Lam Tinh: Biên Duệ Tiến, bảo Diêm Di Đồng trốn vào cái tủ trong góc, cô nhỏ thể chui lọt, những khác chuẩn bị nghênh chiến!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-190.html.]
Nhận được tin n, Biên Duệ Tiến lập tức về phía Diêm Di Đồng, ra hiệu cho cô nấp. Đợi Diêm Di Đồng đã trốn kỹ, Biên Duệ Tiến hít một hơi thật sâu, kiên quyết đứng dậy: “Chuẩn bị chiến đấu!”
Ba chặn sát cửa, giữa những tiếng đá cửa tựa như bùa đòi mạng, ánh mắt họ kiên nghị, sẵn sàng cho một trận liều c.h.ế.t. Khán giả Lam Tinh chứng kiến cảnh tượng bi tráng này đều kh kìm được nước mắt:
[Cảm ơn tiểu đội Hỏa Chủng đã hy sinh vì Lam Tinh.]
[Thật sự kh còn cách nào khác ?]
[Nước mắt cứ trào ra kh ngăn được, hức.]
[...]
Giữa bầu kh khí bi tráng , một giọng nữ trong trẻo bỗng vang lên từ phía cửa: “Mở cửa! Trả tủ lạnh cho ! Rầm! Rầm! Rầm!”
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Hử? Giọng nói này? Kh đúng? “Trả tủ lạnh cho !” ???
Biên Duệ Tiến và Tô Tĩnh đột ngột nhau, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc kh thể tin nổi cùng một niềm hy vọng viển v! Giây tiếp theo, một tiếng "rắc" chói tai, ổ khóa cửa biến dạng dưới cú đá nặng nề! Chiếc kệ hàng chặn cửa bị chấn ra một khe hở!
Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào, một bóng chậm rãi xuất hiện...
Đàm Tiếu Tiếu thu chân lại, vịn vào khung cửa thở dốc. Ánh mắt cô trực tiếp lướt qua Biên Duệ Tiến và Lục Loan đang đứng ở cửa, khóa chặt mục tiêu vào chiếc tủ lạnh trong góc: “A! Tủ lạnh của ! Cuối cùng cũng tìm th !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.