Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 286:
Trần Ưu liếc Vu Lị Lị một cái, trong mắt đầy vẻ trêu chọc: "Thật ra thừa nhận là đang chơi game cũng kh đâu, hôm nay đại hỷ sự, cho phép chơi một tiếng đồng hồ luôn."
Vu Lị Lị mở to mắt: "Tớ thật sự kh chơi game mà, tin tớ !"
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Trần Ưu vẫn giữ nụ cười trên môi, cô đang cẩn thận dùng bút chì vẽ lại hình dáng Trường Giang lên gi nháp, nghe Vu Lị Lị nói vậy thì gật đầu cho lệ: " , tớ biết ."
Vu Lị Lị th thế thì đúng là khóc kh ra nước mắt, cô chẳng biết giải thích thế nào cho bạn tin rằng thật sự kh hề chơi game nữa.
...
Bận rộn cả ngày trời, khi bước ra khỏi đại lễ đường, Đàm Tiếu Tiếu nhịn kh được vươn một cái vai thật dài.
Cô liếc đồng hồ, kim giờ đã sắp chỉ đến 9 giờ rưỡi tối.
"Ái chà, mau về tiệm thôi!" Cô lẩm bẩm, theo bản năng quay đầu lại.
Phát hiện ra đám kia vẫn bám sát theo kh rời nửa bước.
Ánh mắt cô dừng lại một chút trên mái tóc vàng rực rỡ của Lục Loan và mái tóc bạc đặc trưng của Lăng Chướng.
Đúng là hai này, nửa đêm mà vẫn cứ "tỏa sáng" như thế.
"Hai kia!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-286.html.]
Đàm Tiếu Tiếu chống nạnh, lên giọng đầy lý lẽ.
Trên thực tế cô cũng xác thực là lý, bởi vì một là nhân viên hợp đồng vĩnh viễn đang nợ tiền cô, kia là nhân viên tạm thời do cô tốn tận một trăm năm để đưa về.
"Đi thu dọn quầy hàng cho sạch sẽ, sau đó dọn hết đồ lên xe ba bánh. Nhớ l! Kh được làm hỏng đồ đạc đâu đ!"
Nói đoạn, Đàm Tiếu Tiếu chằm chằm vào Lục Loan nhấn mạnh: "Còn cái máy nướng xúc xích kia nữa, trước khi bỏ vào xe lau chùi sạch bong cho !"
Cô nghĩ một hồi, cảm th muốn trâu cày ruộng thì cũng kh thể kh cho trâu ăn cỏ: "Ai làm tốt thì m cây xúc xích còn lại sẽ là phần thưởng cho đó!"
Vừa dứt lời, hai đang vẻ lười nhác lập tức nghiêm túc hẳn lên.
Đó chính là loại xúc xích thể tăng giới hạn tinh thần lực vĩnh viễn!
Lại còn kh loại nướng cháy!
Lục Loan và Lăng Chướng bản năng nhau, th rõ vẻ g đua trong mắt đối phương, hai lập tức sải bước lao về phía quầy hàng.
Chưa đầy mười lăm phút, quầy hàng vốn đang hỗn độn đã được dọn dẹp sạch sẽ, toàn bộ hàng hóa đều được xếp gọn gàng trên xe ba bánh.
Đàm Tiếu Tiếu kho tay đứng một bên, hai họ vừa thu dọn vừa "tia" nhau tóe lửa ện, khóe miệng cô kh khỏi giật giật.
Đến mức đó ? Chẳng qua chỉ là m cây xúc xích thôi mà?
Chưa có bình luận nào cho chương này.