Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 335:
Lục Loan rùng một cái, vội vàng chạy theo Đàm Tiếu Tiếu.
Tại kênh livestream của Lam Tinh, khán giả đã chứng kiến toàn bộ quá trình, bình luận nháy mắt tràn ngập màn hình:
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Năm tấm vé! Cứ thế mà được luôn ?]
[Đàm tỷ uy vũ! Cứ theo Đàm tỷ là vé ngay!]
[Ánh mắt của hai tên nhân viên đó đáng sợ quá!]
[Lục Loan phản ứng thật nh! Biết mượn thế của Đàm tỷ đ!]
[Ngày mai viện bảo tàng khai mạc ... Ta dự cảm, Đàm tỷ sẽ mang chúng ta nằm tg! X lên!]
[M tên ngốc bên tiểu đội Lục Đằng Tinh còn đang ở bên ngoài ngó nghiêng kìa, vé còn chẳng kiếm nổi, cười c.h.ế.t mất.]
[...]
Trở lại trong tiệm, Đàm Tiếu Tiếu giơ ện thoại lên, màn hình hiển thị biểu cảm "sống kh còn gì luyến tiếc" của "Đại Hắc hồng phấn" mà thở dài.
"Con ch.ó c.h.ế.t tiệt này... cũng kh biết chạy đâu ?"
Đàm Tiếu Tiếu lẩm bẩm, nhét ện thoại lại vào túi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-335.html.]
Tô Tĩnh đứng bên cạnh th thế, nhẹ giọng an ủi cô: "Đừng quá lo lắng, ch.ó thường nhận biết đường tốt, nói kh chừng chơi đủ nó sẽ tự quay về thôi."
Đàm Tiếu Tiếu bĩu môi, miễn cưỡng tin vào lời Tô Tĩnh nói.
Sáng sớm hôm sau, Đàm Tiếu Tiếu nghe th ngoài cửa động tĩnh, cô vội vàng mừng rỡ kéo cửa đại môn ra, kết quả th lại kh Đại Hắc trong tưởng tượng, mà là tiểu đội Hỏa Chủng đã chuẩn bị sẵn sàng xuất phát.
Chỉ th Biên Duệ Tiến thần sắc trầm ổn đứng ở phía trước nhất, Tô Tĩnh và Lục Loan đều mang ánh mắt cảnh giác, Diêm Di vẻ hơi khẩn trương, ánh mắt bốn đều thỉnh thoảng liếc về phía viện bảo tàng.
Th kh Đại Hắc, trong mắt Đàm Tiếu Tiếu hiện lên một tia thất vọng, cô vẫy vẫy tay về phía tòa kiến trúc to lớn xa xa kia.
"Được , thôi, sớm xem sớm còn về mở cửa hàng nữa."
Ở một góc phố cách đó kh xa, năm tiểu đội Lục Đằng Tinh th thế liền vội vàng bám đuôi theo sau.
Cho đến khi th Lam Tinh thuận lợi đến lối vào viện bảo tàng, mà bọn họ lại bị nhân viên c tác nụ cười quỷ dị ngăn lại, yêu cầu xuất trình vé vào cửa, lúc này của Lục Đằng Tinh mới đột nhiên cảm th gì đó kh ổn.
Tại lối vào viện bảo tàng, nhân viên c tác mặt kh cảm xúc tiếp nhận năm tờ vé từ tay Đàm Tiếu Tiếu, cứng đắc xé phần cuống vé.
"Năm vị khách quý, mời vào, chúc quý khách tham quan vui vẻ."
Đi vào sảnh chính viện bảo tàng, chỉ th trên bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo dán một tờ "Điều ước văn minh viện bảo tàng" vô cùng rõ nét.
Bản ều ước đó dài đến mức vô lý, in kín mít những dòng chữ nhỏ li ti.
Chưa có bình luận nào cho chương này.