Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 472:
Với tình hình hiện tại, nếu họ x lên kh những kh cứu được mà còn nguy cơ toàn quân bị diệt, nhiệm vụ thất bại hoàn toàn dẫn đến việc Lam Tinh chịu những hình phạt khủng khiếp khôn lường.
Quyết định của Chính phủ Liên hiệp tuy lạnh lùng tàn khốc, nhưng lại là lựa chọn phù hợp nhất với “đại cục”.
Hốc mắt Tô Tĩnh và Diêm Di Đồng nháy mắt đỏ hoe.
Các cô gắt gao c.ắ.n chặt môi để kh bật thốt thành tiếng khóc, cơ thể run rẩy nhẹ vì cảm giác bất lực và bi thống.
Chỉ th những xúc tu đang quấn qu Lục Loan đột ngột siết chặt, nháy mắt phát ra những tiếng xương gãy răng rắc!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Lục Loan đau đớn rên rỉ một tiếng, vùng vẫy trong vô vọng.
Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn khiến ta cảm th tuyệt vọng.
Đáng sợ hơn nữa, những xúc tu đó bắt đầu ên cuồng hấp thụ sinh mệnh lực và năng lượng linh hồn của !
Cơ thể Lục Loan khô héo với tốc độ mắt thường cũng thể th, làn da mất vẻ căng bóng, ánh mắt nh chóng tan rã.
Tất cả diễn ra cực nh, chỉ trong vòng hai ba giây ngắn ngủi, sự phản kháng của Lục Loan hoàn toàn biến mất, đầu vô lực rủ xuống, sinh mệnh đã lìa khỏi xác.
Thực thể tà ác tỏ vẻ hài lòng, xúc tu cuộn l một luồng năng lượng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt vừa rút ra từ cơ thể Lục Loan, đó chính là linh hồn của .
Quang đoàn linh hồn hơi rung động, tựa hồ vẫn còn vương vấn ý thức và sự kh cam lòng cuối cùng của chủ nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-472.html.]
Thực thể tà ác giơ linh hồn đó lên trước mắt, phát ra những tiếng thì thầm âm u và đắc ý.
“Linh hồn của ngươi... thuộc về ta... từ nay về sau... hãy trở thành... nô bộc trung thành của ta ...”
Nói xong, cái miệng khổng lồ của nó đột ngột há hốc, một ngụm nuốt chửng l luồng linh hồn vàng nhạt !
Sau đó, nó tùy tiện ném cái xác xám xịt của Lục Loan xuống đất như ném một món rác rưởi.
Mãi đến lúc này, Đàm Tiếu Tiếu mới cảm nhận được gì đó kh ổn.
Cô t.h.i t.h.ể rách nát như búp bê vải vừa mất hơi ấm của Lục Loan, vẻ kh kiên nhẫn và định phun tào trên mặt cô cuối cùng cũng dần cứng đờ lại.
“…???”
Đàm Tiếu Tiếu chớp chớp mắt, sợi dây thần kinh vốn luôn tin tưởng đây là “biểu diễn” trong đầu cô rốt cuộc đã đứt đoạn.
Cô hậu tri hậu giác, chậm chạp nhận ra một sự thật: Cái này hình như… kh diễn xuất dân gian !
Bọn họ… hình như là làm thật?!
Trong phòng livestream của Lam Tinh, sau một thoáng tĩnh lặng ngắn ngủi là sự bùng nổ hoàn toàn:
[… Lục Loan!!!]
[Oa oa oa! Tại lại như vậy!]
Chưa có bình luận nào cho chương này.