Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 495:
Th là Trần Ưu, gương mặt cô La lập tức rạng rỡ nụ cười từ ái, cô vốn luôn thích cô bé ngoan ngoãn văn tĩnh này.
“Là Tiểu Ưu đ à! Chẳng là tin vui chấn động !”
Cô chỉ vào tờ th báo, giọng nói đầy vẻ hân hoan.
“Phía trên vừa phát th báo, độ ô nhiễm ở bình nguyên Mặc Nhưỡng đã giảm xuống mức xấp xỉ 5%, cơ bản là an toàn ! Hiện tại bắt đầu cho đăng ký đợt cư dân tình nguyện di cư đầu tiên, xét duyệt th qua thì nửa năm sau là thể dọn qua đó!”
Trần Ưu ngẩn .
Cô biết nhờ vào những robot làm sạch mini làm việc kh quản ngày đêm mà c trình tinh lọc bình nguyên Mặc Nhưỡng tiến triển nh, nhưng kh ngờ lại nh đến mức thể di dân sớm như vậy.
Cô lập tức nhớ đến quê của Vu Lị Lị chính là ở bình nguyên Mặc Nhưỡng.
Một luồng cảm xúc phức tạp nháy mắt dâng lên trong lòng, vừa mừng cho bạn tốt, lại vừa nảy sinh chút lo lắng sợ bạn sẽ rời .
Cô bé mang theo tâm sự nặng nề từ biệt cô La, chậm rãi leo lên lầu.
Khi đến tầng ba, vừa vặn gặp hàng xóm Tề Tuấn đang xách hành lý mở cửa ra.
“ Tề Tuấn?” Trần Ưu chút ngoài ý muốn.
“ chẳng vẫn đang trong kỳ nghỉ ?”
Tề Tuấn cười cười, tiện tay xoa đầu cô bé.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-495.html.]
“Th báo khẩn, về đơn vị sớm. Trong đội vừa hạ nhiệm vụ, bọn sắp được ều trấn giữ bình nguyên Mặc Nhưỡng.”
Lại là nơi đó?
Tim Trần Ưu thắt lại, theo bản năng vào trong nhà.
Cha của Tề Tuấn là bác Tề Vĩnh Phong đang đứng ở phòng khách, ánh mắt cũng hướng lại đây, nhưng gương mặt bác kh còn vẻ lo lắng hay tức giận như trước, ngược lại mang theo một sự thản nhiên như trút được gánh nặng.
“Bác Tề.” Trần Ưu nhỏ giọng chào.
Tề Vĩnh Phong bước tới, ngữ khí bình thản.
“Kh đâu, giờ bên kia kh như trước nữa, an toàn lắm.”
Bác dừng một chút, gương mặt lộ ra vài phần rạng rỡ.
“Hơn nữa, bác cũng đã đăng ký xin di cư ở tổ dân phố . Chắc là tầm này sang năm, cả nhà bác thể đoàn tụ ở bình nguyên Mặc Nhưỡng.”
Mắt Trần Ưu lập tức sáng rực lên!
Chỉ là…nghĩ đến việc sau này thể khó gặp lại những hàng xóm đã lớn lên, cô bé vẫn kh tránh khỏi chút buồn bã.
Trần Ưu lắc đầu, tự nhủ đang nghĩ gì vậy, mừng cho họ mới đúng chứ!
Cô bé gạt chút cảm xúc nhỏ nhoi đó, đứng ở cửa trò chuyện với hai cha con nhà họ Tề thêm một lúc lâu mới nhẹ bước chạy lên lầu.
Về đến nhà, bà nội Trần liếc mắt một cái đã nhận ra cháu gái tâm sự.
Chưa có bình luận nào cho chương này.