Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 529:
Đàm Tiếu Tiếu kh rảnh để tâm đến chút cảm xúc nhỏ nhoi của ta, cô chỉ cảm th đầu đau như búa bổ.
Cảm giác mệt mỏi và ảo giác kh hề thuyên giảm sau giấc ngủ ngắn, trái lại còn nghiêm trọng hơn.
Cô cầm ện thoại ở đầu giường lên xem, mới chỉ trôi qua mười phút?
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Vậy mà cô lại cảm th mệt mỏi như thể vừa thức trắng cả đêm.
“Xong xong , suy nhược thần kinh ngày càng nặng!” Đàm Tiếu Tiếu day day huyệt thái dương, lòng đầy hoang mang.
Trước kia tuy cũng lúc ngủ kh ngon, nhưng chưa bao giờ giống lần này, lại còn kèm theo đau đầu liên tục và ảo giác.
Lần ngâm suối nước nóng này kh những kh giúp cô thả lỏng, mà còn vắt kiệt chút tinh lực cuối cùng của cô.
lẽ cô thực sự nên gặp bác sĩ, kh thể trì hoãn thêm được nữa.
Vừa lúc đó, Vương tỷ cũng thỏa mãn ngâm suối nước nóng xong trở về.
Mặt chị đỏ bừng, vừa vừa ngân nga tiểu khúc, tr vô cùng khoan khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-529.html.]
“Vương tỷ.” Đàm Tiếu Tiếu uể oải gọi chị lại.
“Chị biết bệnh viện nào trong thành phố tốt một chút kh? Em cảm th bệnh thật , đầu đau vô cùng, lại còn hay gặp ảo giác nữa.”
Vương tỷ nghe vậy lập tức sáp lại gần, kỹ gương mặt trắng bệch của cô: “Ái chà, sắc mặt đúng là kh tốt thật! Cái suối nước nóng c.h.ế.t tiệt kia xem ra cũng kh ai ngâm cũng hợp. Bệnh viện hả? Để chị nghĩ xem!”
Chị xoa cằm, mắt chợt sáng lên: “Đúng , Bệnh viện số 1 thành phố Quỷ Tai! Cứ đến đó , nghe nói kỹ thuật ở đó tốt, thiết bị mới, quan trọng là bác sĩ đáng tin cậy, y đức! Mạnh hơn cái bệnh viện tâm thần nghe tên đã th kh ra gì mà lần trước em nhiều!”
Chị dừng lại một chút như sực nhớ ra ều gì, bổ sung thêm một câu bằng ngữ ệu vô cùng tự nhiên.
“À đúng , chỗ đó hình như cũng hỗ trợ th toán linh hoạt? Nghe đâu nếu nhất thời túng thiếu, kh đủ tiền viện phí thì còn thể thương lượng bán một quả thận hay gì đó để gán nợ. Dù ta tới hai quả thận mà, thiếu một cái cũng chẳng đại sự gì đâu.”
Đàm Tiếu Tiếu nghe mà khóe miệng giật giật, chỉ coi như Vương tỷ đang nói đùa để làm dịu bầu kh khí, cô bất đắc dĩ xua xua tay.
“Được được , đang nói chuyện đứng đắn mà bán thận cái gì kh biết! chỉ khám đau đầu thôi.”
“Ái chà, chị đây chẳng đang cung cấp giải pháp cho em !” Vương tỷ cười hắc hắc.
“Dù Bệnh viện số 1 chắc c kh sai đâu, tin chị !”
Đàm Tiếu Tiếu gật đầu, trong lòng đã hạ quyết tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.