Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 552:
Còn bà Lý ở viện dưỡng lão mà cô hay tới thăm nom, bà đã vất vả cả đời giờ vẫn đang ở đó một .
Rõ ràng mọi đã trải qua biết bao nhiêu cực khổ, mắt th ngày tháng sắp sửa tốt lên từng chút một!
Tại lại thành ra thế này?
Trần Ưu dựa sát vào bà nội, trong lòng tràn ngập nỗi xót xa và mê mang, chỉ thể kh ngừng an ủi chính .
Kh đâu, ít nhất vào lúc này, họ vẫn còn ở bên cạnh nhau.
Tựa như bà nội thường nói, chỉ cần còn đó, hy vọng vẫn còn.
...
Đứng trong phòng bệnh, Đàm Tiếu Tiếu Tô Tĩnh đột nhiên suy sụp ngã quỵ xuống đất, lại Diêm Di Đồng ngoài ghế dài đang lặng lẽ rơi lệ, cả run rẩy, cô hoàn toàn kh hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Cô gãi gãi đầu, vẻ mặt vừa hoang mang vừa bất lực: “ lại khóc hết lên thế này?”
Cô cái tật xấu là kh chịu nổi cảnh con gái khóc sướt mướt.
Đàn khóc cô khi còn th phiền, nhưng con gái mà rơi nước mắt là cô liền th lúng túng ngay.
Đàm Tiếu Tiếu thở dài, cam chịu tới trước mặt Tô Tĩnh, lôi từ trong túi xách ra một gói khăn gi, động tác kh m nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-552.html.]
“Được , đừng khóc nữa, trôi hết lớp trang ểm bây giờ.”
Tô Tĩnh đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng về vận mệnh của Lam Tinh, khóc đến mức gần như nghẹt thở, kh thể nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Đàm Tiếu Tiếu dỏng tai nghe nửa ngày cũng kh nắm bắt được th tin gì hữu ích.
Cô thở dài, nhưng đúng lúc này, hình nhân gi vốn luôn nằm yên tĩnh trong túi xách của cô bỗng nhiên thò đầu ra.
Cái đầu gi nhỏ bằng bàn tay nghiêng qua một bên, cơ thể bắt đầu vặn vẹo, giãy giụa kịch liệt.
Đàm Tiếu Tiếu bị chấn động từ túi xách làm cho giật , cúi đầu xuống liền th vẻ mặt khó hiểu.
Cô gỡ túi xách đặt xuống đất, nhíu mày hình nhân gi Lục Loan đang giãy giụa: “ lại lên cơn cái gì đ? Yên tĩnh chút !”
gi kh nghe, càng giãy giụa dữ dội hơn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
gian nan bò ra khỏi túi xách, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Đàm Tiếu Tiếu, ôm ra một chai nước khoáng loại nhỏ mà cô vốn tiện tay nhét vào bên trong.
loạng choạng ôm l chai nước khoáng to gần bằng cơ thể , đôi mắt bằng mực đen như hạt đậu về phía Đàm Tiếu Tiếu, cố sức đẩy chai nước về phía Tô Tĩnh.
Đàm Tiếu Tiếu gi, chai nước, lại Tô Tĩnh đang khóc đến mức sắp ngất , trong đầu bỗng lóe lên một tia linh cảm.
“À, hiểu ! muốn bảo cô uống nhiều nước chứ gì? Hê, kh ngờ đ tiểu tử, cũng biết quan tâm khác gớm, chiêu trò tán gái được đ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.