Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Chỉ Là Npc Trong Truyện Tổng Tài

Chương 9: Gan cô cũng lớn thật đấy nhỉ?

Chương trước Chương sau

Chương 9: Gan cô cũng lớn thật đ nhỉ?

Phó Thính Bạch chỉ liếc mắt qua, nhưng khi th rõ diện mạo của cô gái kia, chân mày khẽ nhíu lại: " mới à?"

Bạch Viện gật đầu: "Vâng, vừa mới vào làm hôm nay."

"Vứt , kh cần nữa."

Bạch Viện "ồ" một tiếng, lại cầm chiếc áo khoác kia quay . Th Lâm An, cô chào một tiếng: "Trợ lý Lâm."

Lâm An giơ tay đón l chiếc áo: "Cô ra ngoài trước ."

Đợi Bạch Viện , Lâm An mới rút tờ đơn xin ứng lương ra, cẩn thận đặt trước mặt Phó Thính Bạch: "Phó tổng, cái này cần ký một chữ."

Phó Thính Bạch tùy ý cầm l liếc qua, lại ngước mắt cô: "Ứng trước mười vạn tiền lương? Nếu nhớ kh lầm thì cô ta vừa mới vào làm hôm nay."

"À... chuyện là thế này, gia cảnh cô khó khăn, đang cần tiền gấp."

Phó Thính Bạch hất tay ném tờ đơn , tờ gi mỏng m bay lả tả trên mặt bàn, suýt chút nữa thì rơi xuống đất: "Cô coi c ty là tổ chức từ thiện đ à? Gia đình khó khăn là bắt buộc hỗ trợ? Ai nhà chẳng khó khăn, thế thì c ty dẹp tiệm luôn cho ?"

"Cái đó..."

" còn chưa hỏi cô, ai cho phép cô tự ý tuyển cô ta vào? Cô trả lương cho cô ta bao nhiêu?"

"Hai vạn."

Phó Thính Bạch cười vì quá tức giận: "Hai vạn? Lương của cô bao nhiêu?"

"... Ba triệu rưỡi." (3.500 tệ)

"Cô ta là lính mới mà cô dám trả lương hai vạn, cao hơn tất cả mọi trong bộ phận của cô. Lâm An, đầu óc cô vấn đề à? Lương cao thế này ai trả, cô trả chắc?"

Lâm An bị mắng cho vuốt mặt kh kịp, cô rũ vai xuống, thầm lẩm bẩm trong lòng: *Đ là vợ đ, giờ cứ làm làm mẩy , sau này mà khóc nhè!*

"Nhưng lỡ hứa với ta , giờ biết làm ?"

Phó Thính Bạch đứng bật dậy khỏi ghế: " ra , hôm qua ở Thiên Cung cô đã ra mặt giúp cô ta, giờ lại đưa vào c ty cho mức lương cao ngất ngưởng như vậy. Rốt cuộc cô ta là gì của cô?"

"Là bà chủ của ."

Phó Thính Bạch ngẩn : "Cô m chủ?"

"Chỉ thôi." Cô thản nhiên Phó Thính Bạch.

Phó Thính Bạch im lặng, thấp thoáng dấu hiệu sắp nổi trận lôi đình. Nhưng đôi mắt to tròn vô tội của Lâm An, lại th kh chấp nhặt với kẻ thần kinh làm gì cho mệt thân.

hít một hơi thật sâu để bình ổn lại tâm trạng, giơ tay vỗ vỗ vai Lâm An, nở một nụ cười gượng gạo: "Dạo này áp lực c việc lớn quá kh?"

"Cuối cùng cũng nhận ra à?"

"Đã đặt lịch khám khoa tâm thần chưa?"

"... Ái chà Phó tổng, bỏ qua m chuyện đó , ký cái đơn ứng lương này trước đã?"

Phó Thính Bạch cười lạnh một tiếng, cầm tờ đơn đập vào tay Lâm An: "Nếu cô đã hứa với ta thì tự mà nghĩ cách. Trợ lý Lâm nhiệt tình như vậy, chắc c cách ."

Lâm An tờ đơn trong tay, đột ngột chộp l cánh tay Phó Thính Bạch, chằm chằm đầy tha thiết: "Phó tổng, cô thực sự khó khăn. cha nát rượu bài bạc, mẹ bệnh tật ốm đau, em trai đang tuổi ăn học, và một cô gái mỏng m tan vỡ... kh giúp cô thì AI! GIÚP! CÔ! ẤY!"

Giọng ệu hào hùng, đ thép, cảm động thấu tận tâm can.

"..." Phó Thính Bạch kh cảm xúc cô.

"Cút ra ngoài!"

Lâm An nổi giận, cô đập mạnh tờ đơn xuống bàn, tạo ra một tiếng "rầm" chói tai.

Phó Thính Bạch sững sờ, kh thể tin nổi cô: "Gan cô cũng lớn thật đ nhỉ?"

" ký hay kh!"

Phó Thính Bạch cũng cáu tiết, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Kh ký."

"Kh ký thì thôi." Lâm An chộp l tờ đơn, lập tức đổi sắc mặt, nở một nụ cười tươi rói: "Vậy ra ngoài trước đây."

Khóe miệng Phó Thính Bạch giật giật.

Lâm An nh chân bước ra khỏi văn phòng, nhưng đến cửa lại quay ngược trở vào, cầm luôn chiếc áo khoác kia .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-la-npc-trong-truyen-tong-tai/chuong-9-gan-co-cung-lon-that-day-nhi.html.]

Gân x trên trán Phó Thính Bạch nảy lên bần bật.

Vừa bước ra khỏi cửa văn phòng, Lâm An giật khi th Bạch Viện đang đứng đó. Cô theo bản năng giấu tờ đơn ra sau lưng: " cô lại ở đây?"

Bạch Viện cô với ánh mắt đầy phức tạp.

Th biểu cảm đó, Lâm An càng hoảng hơn. Kh lẽ cô nghe th hết ?

Chắc kh nghĩ lừa cô nên định nghỉ việc đ chứ?

"Cô nghe th hết à?"

Bạch Viện gật đầu: " nghe th hết ."

"Cô nghe giải thích đã, ..."

Lâm An chưa kịp nói hết câu, Bạch Viện đã nắm chặt l tay cô: "Trợ lý Lâm, cô kh cần nói gì nữa đâu, cảm ơn cô."

"Hả?"

“Những gì cô làm cho , đều ghi tạc trong lòng. Chúng ta vốn chẳng họ hàng thân thích, vậy mà cô lại đối xử tốt với như thế, ơn nghĩa này nhất định sẽ kh bao giờ quên.”

“Hả?”

Bạch Viện nở một nụ cười rạng rỡ với cô: “Thật sự cảm ơn cô. Chuyện tiền bạc sẽ tự nghĩ cách, cô kh cần lo lắng thay cho đâu.”

Ôi, nụ cười này mới tỏa sáng làm !

Chẳng trách Phó Thính Bạch lại yêu cô đến c.h.ế.t sống lại, nếu là đàn thì cũng mê tít !

Lâm An suy nghĩ một chút, vòng tay khoác vai cô : “Chuyện nhỏ thôi mà, chẳng chỉ là năm mươi vạn thôi ? sẽ cùng cô nghĩ cách, những gì đã hứa chắc c sẽ làm được.”

Bạch Viện xúc động: “Cảm ơn cô.”

“Thôi nào, đừng hở chút là cảm ơn nữa. Cô cứ sống thật tốt với Phó tổng nhà chúng ta, thế là hơn cả mọi thứ .”

“Cái gì cơ?”

“Kh gì, thôi, hai đứa xử lý cái áo khoác này đã.”

Lâm An kéo cô vào văn phòng. Văn phòng của cô là phòng độc lập, làm chuyện mờ ám ở đây sẽ kh bị ai phát hiện.

Cô lật xem nhãn mác, là thương hiệu Hermes, lại lên trang chủ tra cứu giá cả. Khá khen thật, chẳng tìm th mẫu nào giống hệt thế này.

Bạch Viện ngồi bên cạnh, một loạt thao tác của cô, khó hiểu hỏi: “Trợ lý Lâm, cô định làm gì thế?”

“Bán đồ cũ chứ .”

“... Như vậy ổn kh?”

gì mà kh ổn, dù ta cũng kh cần nữa, vứt vào thùng rác thì phí quá.”

Tra cứu trên trang chủ mãi mà kh th mẫu mã, vẻ là hàng mua trực tiếp tại cửa hàng. Cô chụp vài tấm ảnh đăng lên thị trường đồ cũ. Theo lời Phó Thính Bạch thì cái áo này trị giá năm mươi vạn, cô bán năm vạn chắc cũng kh quá đáng đâu nhỉ?

Sau khi niêm yết giá, cô gấp gọn chiếc áo khóa vào tủ cá nhân.

“Xong , giờ chờ xem ai mua kh thôi.” Lâm An quay sang bảo Bạch Viện: “Cô ra ngoài làm việc trước . À đúng , khi nào thì mẹ cô phẫu thuật?”

“Bác sĩ bảo muộn nhất là cuối tháng này.”

Lâm An bấm đốt ngón tay tính toán, từ giờ đến cuối tháng còn một tuần nữa, thời gian vẻ hơi gấp gáp.

“Kh đăng tin kêu gọi trên nền tảng quyên góp ? Gửi link cho , đăng lên vòng bạn bè giúp cô.”

“Cảm ơn cô.”

“Ơn huệ gì tầm này.”

Bạch Viện gửi link quyên góp cho Lâm An, cô liền chuyển tay đăng ngay lên vòng bạn bè kèm dòng trạng thái: “Chỉ cần mỗi góp một chút yêu thương, thế giới sẽ trở nên tốt đẹp biết bao. Thiện hạnh soi sáng đất trời, lòng tốt ắt được phúc báo, chúc tốt cả đời bình an, xin cảm ơn mọi !!! #LanTỏaYêuThương #NăngLượngTíchCực”

Dù chỉ là một nhân vật phụ (NPC), nhưng d bạ trong ện thoại của cô lại kh hề ít, từ nhân viên c ty cho đến chủ các nhà hàng khách sạn lớn, các đối tác khách hàng, và cả đám bạn bè của Phó Thính Bạch.

Với tư cách là một “c cụ chạy việc”, vòng bạn bè của cô vốn sạch bong kin kít, và link quyên góp này chính là bài đăng đầu tiên của cô.

Thế nên, khi cái link quyên góp kỳ quặc này xuất hiện, vốn sự hiện diện bằng kh trên mạng xã hội này bỗng chốc lọt vào tầm mắt của tất cả mọi .

Ảnh đại diện là một đóa hoa sen, tên tài khoản là Lâm An.

Chưa từng xuất hiện, nhưng vừa lộ diện

một cái là gần như ai cũng biết cô là ai, giống như một c tắc ký ức nào đó vừa được bật lên, mọi th tin về con này đồng loạt tràn vào tâm trí họ


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...