Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 192:
Chẳng hạn, bi kịch trong nguyên tác bắt việc sùng bái tuyệt đối tinh thần khế ước của xã hội phương Tây.
Bản cải biên lại biến thành sự lựa chọn dưới áp lực của đạo đức truyền thống và hiện thực.
Đó là "nợ ân tình", là "nỗi sợ bị đơn vị kỷ luật", là "giữ kẽ", những tâm lý đặc thù của Hoa.
Động cơ trả nợ từ những chuẩn mực tín dụng trừu tượng đã trở thành nỗi sợ hãi về quan hệ nhân sinh và sự tự giác đạo đức cụ thể.
Lòng hư vinh của nữ chính trong nguyên tác xuất phát từ khát vọng bước lên tầng lớp thượng lưu, một mâu thuẫn mang tính cấu trúc xã hội.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Còn trong bản cải biên, nó là biểu hiện của chủ nghĩa tiêu dùng đang nhen nhóm khi cửa ngang vừa mở, kh đơn giản chỉ là một vết nhơ đạo đức cá nhân.
Lúc này, đoàn giám khảo hiện trường đã bỏ phiếu xong, một vài chuyên gia bắt đầu đưa ra lời bình.
“Nếu đọc áng văn này trên mạng, tuyệt đối sẽ kh tin đây là do một học sinh cấp ba viết!”
Một vị giám khảo trung niên đứng bật dậy, kh giấu nổi sự phấn khích.
“Nhưng nếu th nó tại vòng chung kết này, thì ều đó chỉ chứng tỏ một thiên tài vừa mới xuất thế.”
“Tác phẩm này kh dừng lại ở việc châm biếm lòng hư vinh cá nhân một cách bề nổi. Nó còn phê phán bầu kh khí của cả một thời đại. Tác giả đã dùng ngòi bút sắc lẹm để giễu cợt sự nôn nóng của xã hội, thứ đã nhào nặn nên tâm lý hư vinh của vợ chồng Trần Mỹ Quyên.”
“Đặc biệt, cú xoay ngược ở đoạn kết đã nâng tầm tác phẩm lên thành sự phê phán mang tính triết học. Nó thể hiện cảm giác bất lực của con khi bị cuốn vào những dòng xoáy biến động của xã hội, kh tài nào kiểm soát nổi vận mệnh của chính .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-192.html.]
“Tóm lại, cá nhân cho rằng đây là một tác phẩm cực kỳ ưu tú.”
“Cảm ơn mọi !”
Hiện trường bùng nổ một tràng pháo tay sấm dậy.
Cố Viễn sau khi nghe những lời nhận xét tâm huyết đó cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
đã thành c !
“Đỉnh thật sự! Kh ngờ tác phẩm này lại gợi ra nhiều tầng ý nghĩa đến thế.”
“Ai viết vậy nhỉ?”
“Cái này thì đoán vào đâu được? ai từng viết thể loại này chưa?”
“ chứ bạn, còn ai vào đây nữa, thiên tài Cố Viễn của chúng ta chứ ai.”
“M quên vòng loại viết cái gì ? Này, Ra Đi chính là phê phán đ thôi, chẳng qua lần này tinh tế và thâm sâu hơn nhiều.”
Buổi đọc diễn cảm vẫn tiếp tục, nhưng dường như sự tò mò và kịch tính trong lòng xem đã đạt đến đỉnh ểm ngay sau khi nghe xong Chiếc Vòng Cổ.
“Mười tác phẩm, mười phong vị, mười lần va chạm tâm linh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.