Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 238:
“Cốt lõi của câu chuyện liên quan đến ký ức, đến sự trưởng thành, và cả những sợi dây liên kết với cội mỗi chúng ta.”
“Khi khép cuốn sách lại, bạn sẽ th trong lòng mềm một chút.”
“Nơi đó chứa đựng bóng hình của một vài , và cả những khoảng thời gian mà ta vĩnh viễn kh thể quay trở lại.”
“Nó kh mang đến cho bạn sự giải tỏa cảm xúc mãnh liệt ngay tức khắc, mà lại để lại sự đồng cảm dài lâu và sâu sắc.”
“...”
“Mây Bên Kia Núi Một Tiệm Tạp Hóa xứng đáng được đặt ở vị trí dễ l nhất trên giá sách của bạn.”
Theo yêu cầu của nhà xuất bản Trường Giang, bài bình luận của Tô Mộc Nhã kh hề tiết lộ bất kỳ tình tiết quan trọng nào.
Nhiều độc giả sau khi xem bài viết của cô đều ngỡ rằng đây sẽ là một câu chuyện ấm áp, thế là đồng loạt đặt mua.
“Định lừa ta vào để đồ sát cảm xúc ?”
Tô Mộc Nhã nhớ lại cảm giác của khi đọc đến kết cục, theo bản năng đưa tay lau khóe mắt.
“Chậc.”
Cùng với hàng loạt bài bình luận dài đầy tâm huyết xuất hiện, độ nóng của Mây Bên Kia Núi Một Tiệm Tạp Hóa liên tục tăng cao.
Cuối cùng, trong sự mong đợi của vô số độc giả, thời gian cũng trôi tới ngày 11 tháng Năm.
Hôm nay là Chủ Nhật, vốn dĩ là ngày để ngủ nướng, nhưng Ngô Nguyệt lại thức dậy từ sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-238.html.]
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô chuẩn bị ra ngoài.
Ghé qua tiệm ăn sáng mua vài chiếc bánh bao, cô thẳng đến trước một hiệu sách để xếp hàng, vừa đợi vừa ăn.
Hiệu sách còn chưa mở cửa, nhưng bên ngoài cửa cuốn đã dựng sẵn m tấm poster quảng bá lớn.
Trên đó chính là tân tác của Cố Uyên: Mây Bên Kia Núi Một Tiệm Tạp Hóa.
“Cuối cùng cũng được th dung nhan thật của nó .”
“Xem đ.á.n.h giá trên mạng thì hình như đây là một câu chuyện chữa lành.”
“Kh biết nói về cái gì, nhưng tin chắc sẽ là một kết thúc hậu.”
“Đúng thế, dù cũng là đã viết ra Tên Của Bạn mà.”
Nghe những xung qu túm năm tụm ba bàn tán, mức độ kỳ vọng trong lòng Ngô Nguyệt cũng được đẩy lên mức tối đa.
“Lần này, sẽ là một câu chuyện như thế nào đây?”
Ngô Nguyệt ôm cuốn sách về nhà, tràn đầy mong chờ bóc lớp màng bọc in dòng chữ “Tác phẩm mới nhất của chủ nhân giải Quỳnh Lộc”, bắt đầu chìm đắm vào thế giới của trang sách.
Câu chuyện bắt đầu bằng thủ pháp nghịch thuật, Ngô Nguyệt còn chưa kịp định thần xem làm thế nào mà một bà lão lại thể lái máy kéo kéo Lưu Thập Tam về trấn Vân Biên...
Thì cô đã bị một câu nói thu hút toàn bộ sự chú ý:
[Cháu th mây kh? Đó đều là những đôi cánh của bầu trời đ.]
Khởi đầu của câu chuyện luôn ấm áp và động lòng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.