Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 319:
Giám khảo và độc giả khi đọc sẽ bị chấn động bởi bản thân câu chuyện, còn kỹ xảo kể chuyện lúc đó đã hóa thành "nội lực vô hình".
Vậy thì, ở vòng chung kết này, Cố Viễn dự định sẽ viết một tác phẩm chứa đựng kỹ thuật tự sự cực đoan nhất.
Cực đoan đến mức nào?
Đến mức bản thân cấu trúc tự sự đã chính là toàn bộ nội dung và chiều sâu của câu chuyện.
Vì vậy, thứ mà Cố Viễn định " chép" đã quá rõ ràng.
Tác phẩm đó kh chỉ là niềm tự hào của văn học Nhật Bản, mà còn là một đỉnh cao kiêu hãnh trong lịch sử văn học thế giới.
Nó là viên kim cương trên vương miện của nghệ thuật tự sự, một kiệt tác hoàn hảo đúng nghĩa.
Nó tên là…
104: Trong Rừng Trúc.
Tác phẩm đó mang tên Trong Rừng Trúc!
Trong Rừng Trúc là tác phẩm tiêu biểu của bậc thầy văn học Nhật Bản Akutagawa Ryunosuke.
Nó được đ.á.n.h giá là một trong những truyện ngắn cấu trúc hoàn mỹ nhất trong lịch sử văn học thế giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-319.html.]
Ý nghĩa vĩ đại của thiên tiểu thuyết này nằm ở chỗ, nó đã thực hiện một cuộc cách mạng tự sự chưa từng .
Akutagawa Ryunosuke hoàn toàn từ bỏ góc "toàn tri toàn năng" của một vị thần, mà chỉ th qua lời khai của bảy nhân chứng và đương sự mâu thuẫn lẫn nhau để dựng lên một vụ án mạng đầy bí ẩn.
Sự thật của vụ án bị treo lơ lửng, trọng tâm tự sự chuyển dịch từ câu hỏi "Điều gì đã xảy ra?" sang "Tại mọi lại kể như thế?".
Bản thân hình thức cực đoan này chính là toàn bộ chiều sâu của tiểu thuyết.
Nó phơi bày một chân lý rằng sự thật vốn dĩ hư vô, tồn tại trên đời chỉ những lời tự sự bị bóp méo bởi lợi ích, hư vinh và lòng tự tôn.
Nó kh chỉ là bản cáo trạng sắc lẹm khảo vấn nhân tính, mà còn là một loại "nguyên tiểu thuyết" bàn về quyền lực của kể chuyện.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Tư tưởng tiên phong của nó đến tận ngày nay vẫn bỏ xa thời đại.
Đây là một đỉnh cao chân chính của nghệ thuật tự sự khiến vô số cầm bút đời sau ngước .
Kỹ thuật kể chuyện mà nó khai phá đã trở thành một thuật ngữ đặc biệt, vượt ra ngoài lĩnh vực văn học để trở thành từ ngữ th dụng mô tả tính tương đối của sự thật.
Thuật ngữ lừng lẫy đó chính là "Tự sự kiểu Rashomon".
Mặc dù nói một cách khắt khe, khái niệm "Rashomon" bắt truyện ngắn cùng tên năm 1915 của Akutagawa, nhưng thứ đẩy nó vươn tầm thế giới chính là bộ phim Rashomon năm 1950 của đạo diễn Kurosawa Akira.
Bộ phim đã lồng ghép bối cảnh của truyện Rashomon với kỹ thuật tự sự của Trong Rừng Trúc, biến nó thành một biểu tượng văn hóa toàn cầu để chỉ những tình cảnh mà mỗi nói một kiểu, khiến sự thật mãi mãi chìm trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.