Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 406:
"Kìa , Miên Miên cần kh gian yên tĩnh để tra ểm, làm vậy?" Mẹ Hứa lên tiếng.
"Thế nó còn gọi ện cho thằng nhóc kia, lại đóng cửa nhốt hai vợ chồng bên ngoài?" Ba Hứa hầm hừ thổi râu trợn mắt.
Mẹ Hứa ngồi trên ghế, bất đắc dĩ chồng: "Ông còn hỏi ?"
Ba Hứa hừ lạnh một tiếng: "Tất cả là tại thằng nhóc đó!"
Ông đen mặt về phòng ngủ chính, miệng lầm bầm: " mặc kệ, Miên Miên cũng thật là cái đồ tiểu lương tâm, ..."
Lời còn chưa dứt, trong phòng đã vang lên một tiếng hét đầy phấn khích: "Cố Viễn, 674 ểm!"
Ba Hứa lập tức quay ngoắt lại, áp sát tai vào cánh cửa.
"Miên Miên, mở cửa cho ba, con gái ngốc ơi!"
Ở đầu dây bên kia, Cố Viễn nghe th con số của Hứa Tinh Miên, trên mặt cũng lộ ra nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.
"Chúc mừng , hẹn ngày mai gặp nhé." Cố Viễn chủ động cúp máy.
Thời gian còn lại, nên để cho Hứa Tinh Miên chia sẻ niềm vui cùng gia đình.
vuốt ve cuốn sách màu x thẫm trước mặt, hồi tưởng lại kiếp trước.
Kiếp trước vốn kh biết ểm số chính xác của Hứa Tinh Miên, chỉ biết cô cuối cùng học một chuyên nghiệp kh m nổi bật ở Đại học Đ Bắc.
Nghĩ lại chắc ểm số kh vượt quá 630...
Còn bây giờ thì đã khác hoàn toàn.
...
Sáng sớm hôm sau. Cố Viễn đeo ba lô, ngồi xổm đợi ở cổng khu nhà Hứa Tinh Miên.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Đi mau thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-406.html.]
Hứa Tinh Miên bất ngờ xuất hiện, túm l quai ba lô của kéo chạy về phía trước.
Cố Viễn chẳng hiểu đầu đuôi ra , cứ thế lếch thếch chạy theo cô ra tận ngoài cổng tiểu khu.
" thế?"
Cố Viễn vừa thở dốc vừa hỏi khi đã dừng lại.
Hứa Tinh Miên vì vừa chạy nh nên đôi má đỏ bừng, cô chớp mắt tinh nghịch: "Ba tớ sắp xuống đó, dám ngồi lù lù ở cửa nhà tớ thế hả?"
"Đi chơi với bạn tốt thì làm đâu? Tại tớ trốn chú chứ?"
Cố Viễn ra vẻ vô tội.
Hứa Tinh Miên nhẹ nhàng đẩy một cái.
Hai vẫy một chiếc taxi, cùng ngồi xuống hàng ghế sau.
" cũng mang theo ba lô thế?"
Cố Viễn Hứa Tinh Miên cũng cầm theo cặp sách, khó hiểu hỏi.
"Thế mang ba lô làm gì?"
Hứa Tinh Miên kh trả lời mà hỏi vặn lại.
Cố Viễn mặt kh đổi sắc, bình tĩnh đáp: "Đựng đồ ăn vặt chứ gì nữa, ham ăn như thế còn gì."
"Hừ." Hứa Tinh Miên hừ nhẹ một tiếng: "Tớ thì đựng kẹo, ai đó chẳng thích ăn kẹo ."
"Ai thích ăn kẹo cơ?"
" kh thích ăn kẹo mà lại tặng tớ cả một thùng to đùng chắc?"
Hai ngồi ở ghế sau đấu khẩu, bác tài xế phía trước nghe lén mà cứ tủm tỉm cười suốt quãng đường.
...
Chưa có bình luận nào cho chương này.