Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 540:
“Chính là cuốn này?” mẹ nhướng mày, cầm l xem thử.
Góc trên bên một dòng nhắc nhở lộ rõ:
[Hệ liệt sách này thích hợp cho trẻ em từ 10-15 tuổi thưởng thức.]
[ khả năng chịu đựng tâm lý yếu nên thận trọng.]
mẹ dòng chữ nhắc nhở này, lại liếc mắt con trai đang hăm hở muốn thử bên cạnh, thầm lẩm bẩm: “Dù cũng là con trai lớn cả , chắc kh việc gì đâu.”
Vì thế, bà cầm l một cuốn xoay tính tiền.
Lúc ở quầy thu ngân, nhân viên còn nhắc nhở vị phụ này: “Chào bà, cuốn sách này tặng kèm một cuốn “Hướng dẫn cùng đọc dành cho phụ ”, kiến nghị bà sau khi về nhà hãy xem qua trước một chút.”
mẹ vui vẻ đáp ứng.
Về đến nhà, đầu tiên bà đuổi con trai làm bài tập, còn thì một tay cầm xẻng nấu ăn, tay kia xé mở màng co của cuốn sách, l ra một cuốn sổ nhỏ n từ bên trong.
Mở đầu là một bức thư gửi các phụ .
“ mua sách mà còn đọc m cái thứ này nhỉ?”
Trong thư trình bày lý niệm của tác giả Cố Uyên, bày tỏ rằng việc trải nghiệm mạo hiểm trong một môi trường an toàn là một vòng quan trọng trong sự trưởng thành của trẻ em.
Ngoài ra, cuốn sổ nhỏ còn khuyến khích phụ đọc cùng con cái, đồng thời hướng dẫn họ cùng thảo luận về những tình tiết căng thẳng trong sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-540.html.]
“Chậc...” Vị phụ này nhíu mày, nói thật, bà bắt đầu chút hối hận.
Hối hận kh vì cuốn sách này nói rằng sẽ tình tiết kinh dị, mà là bà cảm th cuốn sách này yêu cầu quá nhiều, chút phiền phức...
“Biết thế đã kh hứa mua đồ cho nó, thật là, xếp hạng từ dưới đếm lên thứ sáu mà còn đòi mua quà cáp gì chứ...”
Bà âm thầm lẩm bẩm.
Sau bữa tối, mẹ dẫn con trai vào thư phòng.
“Tới đây, mẹ ngồi xem cùng con.”
con trai mở cuốn sách ra, hai mẹ con ghé đầu vào nhau bắt đầu đọc.
Ngay từ đầu câu chuyện đã nhắc tới việc nội của Mặc Đa Đa tặng cho một con ch.ó tên là Charlie IX.
Con ch.ó này bộ l xoăn màu nâu sẫm, qua chẳng khác gì những thú cưng bình thường.
Nhưng hành vi của nó trước mặt Mặc Đa Đa lại vô cùng quái dị.
Nó biết dùng chân sau đứng thẳng một cách thuần thục, dùng chân trước mở tủ quần áo để tự chọn cho một bộ tây trang thích hợp.
Nó sẽ soi gương ngắm nghía bản thân, nó cũng kh ăn thức ăn cho chó, lại còn thích xem phim truyền hình và thích tắm bồn bong bóng.
Thế nhưng khi ở trước mặt mẹ Mặc, nó lại lập tức biến trở về thành một chú ch.ó cưng ngoan ngoãn và dịu dàng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Chưa có bình luận nào cho chương này.