Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 634:
những dòng miêu tả về thiếu nữ này, nam sinh khẽ thì thầm: “Làm ơn mà, đại ca Caesar.”
Thế nhưng, câu chuyện đột nhiên rẽ ngang một bước ngoặt tàn khốc.
Satomi kh giống như mọi tưởng tượng, rằng chỉ bị thẩm vấn vài câu là thể thoát thân.
Cô bị đưa lên sân thượng để uy h.i.ế.p nhóm ba .
Cả tòa nhà đang bùng cháy dữ dội, Satomi ngàn cân treo sợi tóc.
[Nhảy xuống !]
[Tớ sẽ đỡ được !]
Thiếu nữ trên sân thượng nghe vậy, kh chút do dự mà nhảy xuống.
Nam sinh nắm chặt nắm đấm, nhớ lại nhà xuất bản Trường Giang từng đăng một tấm poster về cảnh này.
“Đỡ l cô !” cầu nguyện trong lòng: “Nhất định đỡ được!”
Satomi gieo xuống, Caesar dang rộng hai tay.
Nam sinh nín thở, cảm giác như chính cũng đang đứng trên con phố rực lửa đó.
Và , đọc đến đoạn tiếp theo.
Caesar nghiêng đầu né tránh một viên đạn chí mạng, nhưng chính ngay khoảnh khắc đó, Satomi đã trượt khỏi đầu ngón tay .
Cô rơi thẳng xuống mặt đất, lại bị một chiếc xe thể thao đang lao tới t sầm vào vách tường tòa nhà.
Nam sinh ngây .
đọc đọc lại đoạn miêu tả đó vài lần.
Xương cốt vỡ vụn, xương sườn đ.â.m xuyên nội tạng...
Từng chữ đều biết, nhưng khi tổ hợp lại với nhau lại khiến ta kh thể nào hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-634.html.]
“Chẳng là nên đỡ được ?” lẩm bẩm tự hỏi.
“Cô chỉ là một thiếu nữ bình thường muốn làm thêm để tích p tiền học phí, cô chẳng liên quan gì đến những chuyện này cả, tại lại c.h.ế.t cơ chứ?”
207: Long Tộc III: Hắc Nguyệt Chi Triều (Quyển Trung).
Caesar đào Satomi ra từ trong đống đổ nát, đôi mắt cô vẫn còn mở to, trong veo và sáng rực.
Cô cả xương cốt đều đã gãy nát, vậy mà vẫn đứt quãng, lễ phép thỉnh cầu Caesar hãy đưa đến bệnh viện.
[Cảm ơn ngài... đã quay lại…]
[ cảm th vẫn ổn... nhưng bệnh viện, ngài thể đưa ... bệnh viện được kh?]
Tầm mắt nam sinh nhòe .
Bệnh viện chỉ thể chữa bệnh, chứ kh thể chữa trị cái c.h.ế.t.
Caesar gắt gao ôm chặt l cô, lắng nghe nhịp tim cô cứ thế chậm dần dừng hẳn.
...
Nam sinh bộp một cái khép sách lại.
Tiếng thảo luận của đám bạn xung qu đột ngột im bặt.
“ thế?” hỏi.
Bọn họ hiển nhiên là vẫn chưa đọc tới đoạn này.
lắc đầu, đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Nơi cuối hành lang, tựa lưng vào tường chậm rãi ngồi thụp xuống.
Giây phút này, ều nghĩ đến kh là lời hứa của Ngô Nguyệt.
Mà là một loại cảm xúc thuần túy, toàn tâm toàn ý đắm chìm vào câu chuyện bị vận mệnh nhân vật kéo theo.
Một sự bi thương và tuyệt vọng đến cực hạn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Chưa có bình luận nào cho chương này.