Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 940:
306: Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã.
Một ngày trước khi sách mới chính thức lên kệ, Cố Viễn đã đăng một bài viết mới trên trang cá nhân.
Đi kèm là tấm hình chụp cận cảnh bìa bản cứng của cuốn Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã.
Trên một vùng băng nguyên trắng xóa mênh m, một bóng hình mờ ảo nhưng quật cường đang ngửa mặt lên trời thét dài.
Dòng trạng thái viết rằng: [Mọi hành trình đều cái giá của nó, mọi lời kêu gọi đều sẽ hồi đáp. Cảm ơn sự chờ đợi của tất cả mọi .]
[Hẹn gặp lại vào ngày mai.]
...
Tại một thành phố nọ ở Mỹ, lúc hoàng hôn bu xuống.
Thomas, 45 tuổi, đang ngồi trên chiếc ghế bành trong phòng làm việc.
Dưới chân là Caesar, một chú ch.ó Alaska lai đã mười bốn tuổi, lúc này đang phát ra những tiếng ngáy đều đặn.
Thomas bưng ly cà phê còn nghi ngút khói, tầm mắt dừng lại trên cuốn sách mới mua đặt trên bàn.
The Call of the Wild.
Thomas mua nó, một phần là vì vị tác giả trẻ vừa màn thể hiện "tuy bại hãy còn vinh" tại giải Nebula, phần còn lại là vì câu đề từ trên trang bìa:
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Gửi tặng tất cả những ai đang tìm kiếm sức mạnh của sinh mệnh bên ngoài những quy tắc.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-940.html.]
Ông đã dành nửa đời làm nhân viên tuần tra tại Cục Lâm nghiệp, cho đến khi một chấn thương đầu gối nghiêm trọng buộc rời xa đại ngàn để trở về với văn phòng khô khan.
Ông quá nhớ cảm giác được nằm ngoài những quy tắc đó, cảm giác đứng trên đỉnh núi cao mà ngoài tiếng gió ra thì chẳng còn nghe th bất cứ tạp âm nào khác.
Ông lật mở trang đầu tiên.
Khởi đầu, câu chuyện diễn ra vô cùng ấm áp.
Buck sống trong nhung lụa tại dinh thự của vị thẩm phán, hệt như một quý cao quý.
Thomas kh nhịn được mà nhếch môi cười, cúi đầu Caesar.
Gã bạn già này hồi trẻ cũng uy phong như vậy, lúc đuổi chuột ngoài sân tr chẳng khác gì một vị hoàng đế.
Nhưng sự ấm áp đó thật ngắn ngủi.
Khi gã làm vườn Manuel vì nợ nần bài bạc mà nhẫn tâm bán đứng Buck, đến khi chiếc gậy thô kệch trên tay kẻ mặc áo len đỏ vung lên đầy tàn nhẫn, Thomas kh nén nổi cái nhíu mày đau xót.
Chiếc gậy giáng xuống tàn nhẫn, Buck từ gầm thét phẫn nộ chuyển dần sang tiếng rên rỉ bất lực.
[Nó hoàn toàn hiểu rằng, tuyệt đối kh thể đối đầu với kẻ cầm gậy. Nó đã ghi nhớ bài học này, và suốt phần đời còn lại cũng kh bao giờ quên.]
những dòng chữ này, Thomas bỗng cảm th đồng cảm sâu sắc.
Chiếc gậy hiện hữu ở khắp nơi trong cuộc sống, chẳng qua nó kh xuất hiện dưới hình dạng vật lý mà thôi.
Ông nhấp một ngụm cà phê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.