Tôi Chọn Thái Tử Gia Giới Đông Bắc
Chương 2:
Khi liếc Tô Uyển Tình - đang lộ vẻ mừng thầm, cô ta lập tức ều chỉnh lại biểu cảm, nói: “Cô Chúc, kh là đã cướp yêu của cô."
gật đầu: "Đương nhiên, loại rác rưởi như Lục Dương Trần vốn chỉ nên ở trong thùng rác! Cũng chỉ cô mới xứng với ta."
Tô Uyển Tình tái mặt .
Lục Dương Trần cau mày: "Chúc Nhan, hà tất sinh hận vì yêu mà kh được?"
cười khẩy: " yêu ? Yêu đa tình hay yêu mắt mù? Buồn cười, Lục Dương Trần, cũng đáng để yêu ?"
Nói , bước về phía Thái tử gia Đ Bắc vẫn luôn im lặng ở góc phòng - vẫn luôn bị giới Bắc Kinh thành và giới Thượng Hải xa lánh. ngẩng đầu , đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại, ánh đèn dịch chuyển khiến chiếc dây chuyền vàng lớn trên cổ suýt làm lóa mắt .
"Khương Phong, hôn một cái?"
Trong mắt hiện lên sự kinh ngạc. Những xung qu đều nín thở, tập trung về phía chúng .
Khương Phong nghi hoặc: "Cô bị khùng kh?"
Chất giọng Đ Bắc ngay lập tức lan tỏa khắp phòng bao khiến các c tử, tiểu thư của giới Bắc Kinh, giới Thượng Hải đều cau mày. Nhưng lại cảm th giọng nói quen thuộc này thấm đẫm cảm giác an toàn khiến ta cảm th ấm áp. Kiếp trước, chính đàn này vì mà quyết một trận sống mái với Lục Dương Trần dù cho tiêu tan hết số gia sản khổng lồ. Rõ ràng là những gì mà nói với kh quá hai câu, nhưng lại trở thành mà yêu nhất.
cười, khóe mắt ầng ậc nước, truy hỏi : "L , cưới hay kh?"
Khương Phong mím chặt môi, nét mặt ển trai chẳng thể đoán biết là đang vui hay đang buồn. Khi đứng dậy, chiếc dây chuyền vàng trên phát ra tiếng leng keng: "Đợi qua nhà em hỏi cưới."
Khương Phong còn liếc chiếc nhẫn trên tay Lục Dương Trần, tặc lưỡi hai tiếng nói: "Cái thứ vớ vẩn đó chẳng đáng tiền, đợi đây tặng em cái tốt hơn nhiều."
Nói , định ra ngoài. Nhưng được hai bước, lại quay lại, cúi xuống hôn một cái lên mặt lại chỉ về phía , cảnh cáo: "Kh được đổi ý đó! Dù em đổi ý, cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để cưới em về làm vợ! Ai bảo em dám trêu chọc trước!"
Sính lễ của Khương Phong được vận chuyển từ Đ Bắc về phía Nam bằng hàng chục chiếc trực thăng.
Giới Kinh thành và giới Thượng Hải thường kh thích giao du với giới Đ Bắc. Vì vậy, những gia tộc xung qu cũng kh ai kết th gia với ở Đ Bắc, là đầu tiên phá vỡ rào cản giữa giới Thượng Hải và giới Đ Bắc. Và nhờ đó, đã chứng kiến một cảnh tượng phô trương đến vậy: từng thùng vàng chồng chất lên nhau được chuyển vào nhà, từng bao tải tiền mặt được vác vào nhà, sổ đỏ và chìa khóa xe sang được đặt trên các khay, từng khay từng khay một được dâng lên trước mặt nội .
Cuối cùng, Khương Phong cũng chịu kh nổi cái nóng của miền Nam, cởi chiếc áo khoác l chồn trị giá m triệu của ra, thay nó bằng bộ vest được may đo thủ c sạch sẽ và gọn gàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chon-thai-tu-gia-gioi-dong-bac/chuong-2.html.]
Vừa bước vào nhà, lập tức quỳ gối trước mặt nội , hô lớn: "Kính chúc nội mạnh khỏe, cháu rể tới hỏi cưới cháu gái đây, cầu xin nội đồng ý, cho cháu rể cơ hội được yêu thương cháu gái suốt đời suốt kiếp."
Sau đó là ba tiếng “Cộc! Cộc! Cộc!” của ba cái dập đầu rõ mạnh! Khương Phong dập đầu một cách vô cùng dứt khoát, kh chút do dự.
đứng ngây bên cạnh nội, lòng hoang mang. Ông nội thì trợn mắt há hốc mồm mà tất cả mọi chuyện đang diễn ra trước mắt, đôi tay run rẩy, kh giữ bình tĩnh được.
an ủi tinh thần nội: "Ông nội, chuyện nhỏ thôi mà, bình tĩnh, bình tĩnh!"
Ông nội nghiến răng nghiến lợi. Ông nhiều lý do"mặc dù", nhưng rốt cuộc vẫn kh thể chịu nổi việc đã chịu nhiều ấm ức vì Lục Dương Trần, cũng kh thể cưỡng lại được trước cách hành xử và lễ nghi đầy đủ, đến nơi đến chốn của Khương Phong.
khắp cả giới Bắc Kinh, giới Thượng Hải, đầu tiên đến hỏi cưới mà thể ra tay hào phóng đến vậy là Khương Phong, đầu tiên vừa đến đã dập đầu rầm rầm rầm là Khương Phong.
Mãi một lúc lâu sau, cuối cùng thì nội cũng tự thuyết phục được : "Tuy hơi thô tục một chút nhưng nếu con thể chấp nhận thật thì cũng chẳng thể nói gì! Cưới , sau khi hai đứa kết hôn thì hãy sống thật hòa thuận, hạnh phúc, đừng gây ra những chuyện kh đứng đắn."
Buổi tối, khi nội phái kiểm kê số sính lễ, đã lặng lẽ đưa sổ hộ khẩu của cho Khương Phong.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, vẫn chưa ngủ dậy, Khương Phong đã x vào phòng , bế lên nhét vào chiếc Limousine: "Đi thôi, đến Cục Dân chính! Đăng ký!"
cuộn trong vòng tay Khương Phong, vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe th hai tiếng nuốt nước bọt.
Một lúc sau, cuối cùng thì cũng tỉnh táo lại.
Với vẻ mặt nhẫn nhịn, khóe mắt hơi đỏ, Khương Phong kêu lên: "Vợ ơi! Ông đây hạnh phúc quá!"
bực , cho một bạt tai: " làm gì vậy! Chúng ta còn chưa kết hôn mà!"
Khuôn mặt tuấn tú của Khương Phong cứng đờ.
Ngay khi tưởng cũng sẽ nổi giận, lại nâng tay lên như nâng báu vật, giọng nói khẽ run: "Vợ ơi, tay đau kh! Lực tác dụng thì phản lực mà, bàn tay nhỏ n mềm mại như vậy, chắc c là bị đau . Lần sau, vợ muốn đánh thì cứ nói một tiếng, tự đánh được!"
sững lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.