Tôi Có Một Nhóm Chat Toàn Người Xuyên Không
Chương 20: Tôi tuyên thệ (3)
Bà dẫn họ đến gian phòng đặt linh đường. Cánh cửa vừa mở ra, một luồng kh khí ấm áp và hương hoa ập đến.
"Băng Băng thích hoa tươi, nên chúng mua nhiều về." Mẹ Diệp Băng Băng bật đèn. Bên trong kh hề đáng sợ, bốn bức tường được trang trí bằng nhiều hoa tươi, sặc sỡ và rực rỡ.
Giữa phòng là bàn thờ, kh hương khói nghi ngút, di ảnh cũng kh ảnh trắng đen, mà là một bức ảnh nghệ thuật trong trang phục dân tộc Thái. Trong ảnh, Diệp Băng Băng cười tươi, đôi mắt sáng như chứa cả dải ngân hà, phía sau là kiến trúc dân tộc lung linh trong đêm.
"Đó là bức ảnh mà con bé thích nhất."
Nước mắt Diệp Băng Băng trào ra. Th cô như vậy, mẹ Diệp cũng lau nước mắt. Ánh mắt bà vô thức về phía Diệp Băng Băng, kh hiểu , bà th cô gái này quen thuộc.
Đã hơn ba giờ sáng. Lau khô nước mắt, cuối cùng Diệp Băng Băng cũng cất tiếng gọi khẽ, giọng nghẹn ngào: "Dì à, xin hãy bớt đau buồn. Băng Băng kiếp sau nhất định sẽ được phú quý, cả đời an yên."
Nhà họ Diệp vốn tin vào nhân quả, từ đời bà đã tích cực làm việc thiện, mong tạo phúc cho bản thân và con cháu đời sau. Đến đời bố mẹ cô, ều kiện kinh tế khá hơn, càng làm từ thiện nhiều hơn. Hơn nữa, nhiều dự án từ thiện đều do họ khởi xướng và thực hiện.
Những năm trước, khi các quỹ từ thiện đều gặp vấn đề về việc sử dụng tiền quyên góp, chỉ quỹ từ thiện của gia đình họ Diệp vẫn đứng vững, thậm chí còn được nhà nước để mắt tới.
Các sản phẩm của tập đoàn họ cũng bắt đầu hợp tác với các do nghiệp nhà nước.
Việc này đã mang lại sự tin tưởng lớn cho gia đình họ Diệp. Họ càng tin vào những lời nội để lại. Vì vậy, họ càng làm từ thiện nghiêm ngặt hơn trước.
Ngay cả ngày cúng giỗ của họ đã khác với những gia đình khác, kh theo bảy tuần, trăm ngày hay giỗ đầu, mà luôn chọn ngày thứ ba, bởi trong đạo gia, ba là con số cực ểm.
Chịu ảnh hưởng từ gia đình, Diệp Băng Băng cũng tin vào chuyện nhân quả. Trải qua lần xuyên kh này, niềm tin càng vững chắc hơn. Cô cảm th thể xuyên kh, phần lớn là nhờ bố mẹ đã làm việc thiện bao nhiêu năm nay, nếu kh thì cô đã c.h.ế.t sau khi bị vùi lấp bởi sạt lở đất.
Hơn nữa, cô cũng kh nói dối. Kiếp sau của cô thật sự là phú quý an nhàn. Chỉ là, những phú quý đó tận hưởng được hay kh, còn dựa vào sự cố gắng của chính bản thân cô.
Mẹ Diệp khẽ gật đầu. Họ trở lại phòng khách, bố Diệp pha cho hai tách trà nóng, còn gọi giúp việc là dì Từ nấu hoành thánh.
Ba trong gia đình họ Diệp cũng ăn cùng. Mẹ Diệp nói: "Đây là món Băng Băng thích ăn nhất."
Bố Diệp và Diệp Minh Minh im lặng, chỉ ăn hoành thánh khá nh. Lâm Tịch cũng ăn theo. Hoành thánh nhân thịt tươi, thêm hành lá để tăng hương vị. Nước dùng rong biển, rau mùi và tôm khô, ngon.
Nhưng ngoài cô ra, bốn còn lại ăn một cách khó khăn.
Đặc biệt là Diệp Băng Băng, cô kh ăn nổi, từng miếng đến miệng lại nghẹn đắng. Cô biết, đây là bữa cơm cuối cùng cả gia đình được ăn cùng nhau.
Lâm Tịch nh chóng ăn xong một bát, từ chối lời mời ăn thêm của mẹ Diệp, ngồi dựa lưng vào ghế.
Trong đêm tối đen và gió lạnh, đây là lần đầu tiên Lâm Tịch được cùng từ cõi c.h.ế.t trở về để dự lễ giỗ của chính .
Cô cảm th thật kỳ lạ. Chắc cả đời này, chỉ cô ký ức như vậy. Bởi vì khác làm gì một nhóm chat toàn xuyên kh?
Đồng hồ ểm ba giờ. Ăn xong bữa tối, dù luyến tiếc, Diệp Băng Băng cũng , bởi sau ba giờ lễ giỗ sẽ kết thúc, nếu khách kh , đã khuất sẽ kh nỡ rời .
Ba nhà họ Diệp kh giữ họ lại. Mẹ Diệp nắm tay Diệp Băng Băng, dặn dò cô hãy thường xuyên về thăm nhà.
Rõ ràng họ là khách đến bất ngờ lúc nửa đêm, theo lẽ thường chẳng ai lại cho vào nhà. Nhưng nhà họ Diệp, từ bố mẹ Diệp Băng Băng đến Diệp Minh Minh, đều đón tiếp họ hết sức tự nhiên. Tự nhiên đến mức... khác thường.
Diệp Minh Minh bóng lưng Lâm Tịch và Diệp Băng Băng rời . Cơn gió lạnh thổi qua, ta và bố mẹ cùng nhau, đồng tử mở to.
Cả ba đều cảm th khó tin trước hành động của . Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, mẹ Diệp muốn đuổi theo, nhưng Diệp Minh Minh đã giữ c.h.ặ.t t.a.y bà. Bà muốn giằng ra, nhưng Diệp Minh Minh đau khổ lắc đầu.
"Mẹ, hãy để chị ra th thản." Giọng Diệp Minh Minh nhỏ, gần như kh nghe th trong cơn gió ngày càng mạnh.
Chân mẹ Diệp như bị đóng nh tại chỗ. Sau một lúc, bà kh nhịn được chạy ra sân. con hẻm trống kh như chưa từng ai xuất hiện, bà ngồi xổm xuống đất, nức nở gọi:
"Băng Băng, Băng Băng, chậm thôi con. Đừng quay đầu lại. Mẹ mong con kiếp sau nhiều niềm vui, ít buồn khổ, thân thể khoẻ mạnh, bình an cả đời." Mẹ Diệp lẩm bẩm những lời cầu siêu mà mẹ chồng đã dạy cho bà.
Cho dù tuyết dày, gió lạnh, nhưng bà dường như kh cảm th gì, vẫn ngồi đó lặp lặp lại những lời cầu nguyện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gió rít lên như thể đang đáp lời bà. Bố Diệp mang ra một chậu than, còn Diệp Minh Minh cầm theo gi tiền và hương vàng. Hương cháy mạnh và sáng rực, gió cười vang, như thể trời đã chấp nhận lời khấn nguyện của họ.
Trong một căn nhà gần đó, sự náo nhiệt đã biến mất, chỉ còn lại đống hỗn độn. Hà Phong Vinh xách theo chai rượu, uống từng ngụm, ánh mắt đầy đau khổ.
Con thật hèn mọn, chỉ khi mất mới biết ều gì là quan trọng nhất đối với .
Nếu thể quay ngược thời gian, Hà Phong Vinh chắc c sẽ kh bỏ lại Diệp Băng Băng một trong khách sạn đó.
...
Trên đường về nhà Lâm Tịch, Diệp Băng Băng nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Tịch, kh một lần quay đầu lại. Sợ rằng nếu quay lại, cô sẽ kh nỡ rời , cũng kh thể chịu đựng được cuộc sống còn lại trong thế giới tổng tài bá đạo kia.
Tuyết lại bắt đầu rơi lúc nào kh hay, phủ đầy dấu chân cũ. Cả hai dìu nhau , bước chân chậm chạp chút loạng choạng.
Cuối cùng cũng về đến căn nhà nhỏ của Lâm Tịch, hai thay đồ ngủ, ngồi trên chiếc giường nhỏ hơn mét vu của Lâm Tịch, phía dưới đệm sưởi ấm áp. Nước mắt Diệp Băng Băng kh ngừng tuôn rơi.
"Tiểu Tịch, sau này nếu thời gian, cô giúp gửi ít đồ cho bố mẹ nhé" Diệp Băng Băng nói.
"Được." Đây kh là chuyện gì khó, Lâm Tịch đồng ý.
'Đing đong' Tiếng chu báo tin n vang lên. Lâm Tịch lập tức l ện thoại dưới gối ra.
Nhóm chat được ghim giờ thêm tin n mới. Lâm Tịch lập tức nhấp vào.
【Tin n hệ thống: Nữ phụ ác độc – Diệp Băng Băng đã phát nhiệm vụ dài hạn 'Gửi đồ cho bố mẹ' cho thiếu nữ Trái Đất - Lâm Tịch. Bạn chấp nhận kh?】
Một hộp tin n hiện ra, Lâm Tịch kh chút do dự mà chọn "".
Tin n vừa hiện, cả Từ Hoan Hoan, A Hoa Hoa và Lâm Độ Tích đều bùng nổ thảo luận trong nhóm.
Còn Diệp Băng Băng, sau khi đã bình tĩnh lại liền dùng những câu ngắn gọn nhất để kể lại những chuyện đã xảy ra với .
Chuyện Diệp Băng Băng thể về nhà ăn cơm cùng bố mẹ khiến Từ Hoan Hoan, vốn cũng được bố mẹ thương yêu, vô cùng ngưỡng mộ. Cô quyết định sau khi chuyện của Diệp Băng Băng xong xuôi, cô cũng sẽ giao cho Lâm Tịch một nhiệm vụ dài hạn như vậy.
Sau nhiều năm xuyên kh, cô cũng nhiều thứ muốn gửi cho bố mẹ.
Trở lại nhóm chat, Từ Hoan Hoan, A Hoa Hoa và Lâm Độ Tích cùng nhau đưa ra nhiều ý tưởng cho Diệp Băng Băng.
Lâm Tịch đứng dậy, l một chiếc balo từ trong tủ, lần lượt bỏ tất cả đồ đạc mà Từ Hoan Hoan và những khác gửi cho Diệp Băng Băng vào.
Đồ của Lâm Độ Tích được gửi đến sau khi các vật dụng trong ba lô đã được chuẩn bị xong. Đó là một khẩu s.ú.n.g lục thủ c cực kỳ tinh xảo. Diệp Băng Băng cầm nó trong tay, vuốt ve kh rời.
Trời đã sáng, kim đồng hồ chỉ sáu giờ. Bầu trời x biếc như được gột rửa, những đám mây trôi lững lờ, nhuộm cả kh gian thành một gam màu nhẹ nhàng.
Lâm Tịch l cho Diệp Băng Băng vài hộp sữa chua, ít chocolate, vài cái bánh mì nhỏ, tất cả đều nhét vào balo. Thời gian gấp gáp, cô kh nhiều thời gian chuẩn bị, những món đồ này là để Diệp Băng Băng bổ sung năng lượng. Ngoài ra còn một bộ dụng cụ sinh tồn dã ngoại mà Lâm Tịch đã tiện tay l khi mua đồ cho Lâm Độ Tích lần trước. Cô cũng đã gửi một bộ cho A Hoa Hoa.
Thế giới mà Diệp Băng Băng đang ở đã bước vào mùa hè, nhưng nhiệt độ trong rừng vẫn thấp. Diệp Băng Băng mặc một bộ quần áo rằn ri mà Lâm Tịch mua ở cửa hàng đồ bảo hộ lao động. Riêng giày dép, do sơ suất chưa mua kịp, nên Diệp Băng Băng đành mang đôi giày thể thao mới tinh của Lâm Tịch, còn chưa từng lần nào.
Quần áo của Lâm Tịch phần lớn đều mua online, nhưng giày thì luôn mua ở cửa hàng. Với cô, quần áo thể tùy tiện, nhưng giày thì kh được. Một đôi giày tốt, vài trăm tệ, một hai năm cũng kh hỏng, lại thoải mái. Còn giày rẻ, vài chục tệ thì chẳng bao lâu đã nát, kh khác gì đồ dùng một lần.
"Ting" một tiếng, Lâm Tịch cầm ện thoại lên, Diệp Băng Băng chạm vào cổ tay .
【Tin n hệ thống: Phát hiện nguy hiểm của Nữ phụ ác độc – Diệp Băng Băng đã được giải trừ. Mười giây sau, Diệp Băng Băng sẽ bị cưỡng chế quay về thế giới cũ.】
【Truyền tống đếm ngược: 10...9...8...4...3...2...】
【1】
Khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, một luồng ánh sáng trắng xuất hiện trong căn phòng nhỏ của Lâm Tịch. Vài giây sau, ánh sáng biến mất, mang theo cả Diệp Băng Băng.
Ôm l Thảo Nhi, Lâm Tịch liền báo tin trong nhóm chat rằng Diệp Băng Băng đã rời . Cả nhóm đều lặng lẽ cầu nguyện cho cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.