Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 109:

Chương trước Chương sau

Chưa đầy một giây, ện thoại bàn lại reo: “Xin hỏi Dược phẩm Thần Hi đã làm thế nào để trong thời gian ngắn...”

Hứa Nam Châu cúp máy ngay lập tức, nhưng ện thoại lại reo lên ở khoảnh khắc tiếp theo.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hứa Nam Châu kh muốn nghe nữa.

Cô bước đến bên cửa sổ, th bên ngoài cổng lớn, kh biết từ lúc nào đã thêm vài chiếc xe hơi màu đen lạ mặt.

Một đàn trong xe th Hứa Nam Châu đang đứng bên cửa sổ, ta bước xuống, cầm máy ảnh chuyên nghiệp chụp về phía cô.

Hứa Nam Châu vội vàng né tránh.

cô gái đang cầm ện thoại, kích động đến phát khóc trước mặt và nói: “Tìm một nhân viên đến giúp Lục nghe ện thoại, ghi lại tất cả các cuộc gọi đến.”

Sau đó cô vác túi chuẩn bị chạy trốn.

Lại một nữa bước vào văn phòng, Hứa Nam Châu nhận ra đó là cô lễ tân.

“Tổng giám đốc Hứa, nhiều đã đến, tất cả đều chỉ đích d muốn gặp phụ trách c ty.”

“Cứ nói là phụ trách kh mặt.”

Cô bước ra ngoài, cô lễ tân nhận ra cô ý định che giấu thân phận nên hỏi: “Cô muốn ? gọi tài xế c ty đưa cô nhé!”

Hứa Nam Châu suy nghĩ một lát gật đầu đồng ý.

Hứa Nam Châu ở lại văn phòng, cô lễ tân đã liên hệ xong với tài xế, bảo ta đợi ở cửa sau, sau đó dẫn Hứa Nam Châu về phía cửa sau.

Trong khu vực văn phòng, các nhân viên đang hò reo, cười nói vui vẻ. Khi th Hứa Nam Châu bước đến, tất cả đều xúm lại.

“Tổng giám đốc Hứa! Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm của chúng ta sống lại !”

“Tổng giám đốc Hứa, cuối cùng chúng ta cũng đợi được ngày này...”

“Tổng giám đốc Hứa...”

Hứa Nam Châu hoàn toàn kh nghe rõ hết, cũng kh thể đáp lời.

Cô lễ tân gắng sức hét lên: “Tránh ra! Tổng giám đốc Hứa !”

Sau đó, cô và một cô gái khác hộ tống Hứa Nam Châu bước ra ngoài.

Đi ngang qua một phòng thí nghiệm, Hứa Nam Châu th một đàn lớn tuổi đang quỳ trên mặt đất, ôm chiếc tủ lạnh khóc nức nở: “Mười năm ! đã đợi mười năm! Cuối cùng cũng đợi được ngày hôm nay...”

Hứa Nam Châu hỏi: “Chú đó là ai?”

Cô lễ tân: “Chú Mã, nhà nghiên cứu cũ trong nhà máy.”

Tài xế đã đến trước tòa nhà văn phòng: “Cô Hứa, theo .”

Hứa Nam Châu vẫy tay chào tạm biệt cô lễ tân và cô gái kia: “Cảm ơn các cô, trước đây. Mọi việc trong nhà máy cứ tạm thời hoãn lại, đợi Lục về tính.”

Sau đó cô theo tài xế ra ngoài.

Trên đường , cô gọi ện cho Lục Trần Chu, nhưng máy bận.

Đến cửa sau của nhà máy, đã “mai phục” sẵn ở đó. Tuy họ kh nhận ra Hứa Nam Châu, nhưng nhất quyết kh để bất cứ ai bước ra từ Thần Hi mà kh bị kiểm tra.

Họ đuổi theo: “Xin hỏi, các vị là nhân viên của Thần Hi kh?”

“Xin hỏi cô giữ chức vụ gì?”

“Xin hỏi các vị thể tiết lộ một vài chi tiết về KX-300 kh? Sẵn sàng trả phí!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tài xế nói: “Kh biết, kh quen, kh hiểu!”

Vài bảo vệ chạy đến, ngăn cách phóng viên.

Tài xế nh nhẹn mở cửa ghế sau, chu đáo dùng tay che c mui xe để Hứa Nam Châu bước vào.

Hứa Nam Châu kêu thầm trong lòng: “ đừng mở cửa cho chứ! Làm gì gì đặc biệt!”

Quả nhiên, giây tiếp theo, vài chiếc máy ảnh đã chĩa thẳng vào cô.

Hứa Nam Châu che mặt lại, tài xế hiểu ý, vội vàng che c đóng cửa xe.

Chiếc xe nh chóng rời khỏi khu nhà máy, Hứa Nam Châu thở phào nhẹ nhõm.

Kiếm được bao nhiêu tiền mà cứ như đ.á.n.h trận vậy!

Điện thoại của Lục Trần Chu vẫn bận, ện thoại của đã bị gọi đến mức cháy máy.

Hứa Nam Châu chỉ cầu mong những kia kh chụp được . Cô kh muốn nổi tiếng, cô chỉ muốn tận hưởng cuộc sống giàu và tự do tự tại.

Cuối cùng, Lục Trần Chu gọi lại.

“Bên ổn chứ?”

Hứa Nam Châu nói: “Xin lỗi nhé, thật sự kh đối phó được tình trạng đó nên đã chạy trốn .”

Lục Trần Chu nói: “Kh cả, kh cần em đối phó, đây vốn là c việc của .”

Hứa Nam Châu hỏi: “Cái KX-300 đó khủng khiếp lắm à? Khủng khiếp đến mức nào?”

Lục Trần Chu nói một tràng dài với đủ loại thuật ngữ chuyên môn.

Hứa Nam Châu: “... Nói tiếng .”

Lục Trần Chu đưa ra ví dụ đơn giản: “Thứ nhất, nó, bệnh nhân mất khả năng tự chăm sóc thậm chí thể tự buộc dây giày; thứ hai, nó, nhà bệnh nhân giai đoạn cuối sẽ kh còn chọn giữa ‘bỏ mặc bệnh nhân’ và ‘k gia bại sản’ nữa.”

Hứa Nam Châu: “... Tức là rẻ mà hiệu quả?”

Lục Trần Chu bổ sung: “Là loại hiệu quả mang tính cột mốc trong lịch sử y học nhân loại.”

“Ối trời ơi...”

Hứa Nam Châu kh nhịn được thốt ra một từ cảm thán.

Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm này chắc c phát ra ánh sáng vàng kim, chỉ là lúc đó cô kh th.

Lục Trần Chu nói: “Sắp tới còn nhiều việc giải quyết. May mắn là chị Mai và Mạn Mạn hợp nhau, nãy giờ cứ mãi nghe ện thoại, việc ở bệnh viện đều do chị Mai xử lý.”

nghĩ, ở đây cũng kh giúp gì được, chi bằng cứ về nhà trước .”

“Đợi chuyện nhà máy d.ư.ợ.c phẩm vào quỹ đạo, muốn nghỉ ngơi một thời gian để ở bên Mạn Mạn thật tốt.”

Hứa Nam Châu nói: “Được được được, tự quyết định là được .”

Xe lái đến cửa khách sạn, Hứa Nam Châu cảm ơn tài xế bước vào đại sảnh.

Cố Ngạn từ đối diện lao tới, ph ‘két’ lại ngay trước mặt Hứa Nam Châu.

“Chu Chu! Mau nói cho biết! Nhà máy Dược phẩm Thần Hi đó là của ???”

Hứa Nam Châu gật đầu: “ đã nói với mà.”

Cố Ngạn cười lớn: “ chỉ nói là một nhà máy d.ư.ợ.c phẩm, chứ kh nói tên! Nhưng th trên tin tức !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...