Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 117:

Chương trước Chương sau

“It’s OK!” Hứa Nam Châu miễn cưỡng mỉm cười, thầm nghĩ, chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà, dù đắt tiền một chút, cần gì làm quá lên như thế? Cứ như thể cứu mạng bà vậy?

Thái t.ử phi bu Hứa Nam Châu ra, tháo một chuỗi vòng tay đính đầy kim cương trên tay , nhét vào tay Hứa Nam Châu, luyên thuyên một tràng tiếng nước ngoài.

Cố Tự phiên dịch: “Bà nói tặng cô chiếc vòng tay này như một lời cảm ơn.”

Hứa Nam Châu định từ chối, nhưng th nước mắt Thái t.ử phi lấp lánh trong mắt, cô nhất thời kh biết nói gì.

Cố Tự nói: “Chiếc nhẫn này ý nghĩa lớn đối với bà , đó là vật truyền gia của bà ngoại, nếu làm mất, hậu quả sẽ khôn lường.”

Hứa Nam Châu cảm ơn bà, và nhận l món quà cảm ơn quá đỗi quý giá này.

Khi Sandy vội vã quay lại, mọi đã giải tán hết. Cô kh biết chuyện gì đã xảy ra.

Th Hứa Nam Châu đã lên bờ, đang ngồi trên ghế nghỉ, cô nh chóng tới hỏi: “Hứa tiểu thư, hôm nay còn tập luyện nữa kh ạ?”

Cố Tự đứng bên cạnh, chiếc áo ph ướt đẫm dính sát vào , nước từ đuôi tóc nhỏ giọt xuống theo đường xương hàm.

liếc Sandy, lạnh nhạt nói: “Sau này khi đang trong giờ học, đừng tự ý rời . Vừa nãy cô bị chuột rút, nếu kh tình cờ mặt, e rằng đã xảy ra chuyện .”

Sắc mặt Sandy ngay lập tức trắng bệch, cô lắp bắp xin lỗi.

“T, xin lỗi! kh nên bỏ ! Cố tổng, xin lỗi… Hứa tiểu thư, cô ổn kh?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hứa Nam Châu vội vàng xua tay, cười gượng gạo: “ kh , chỉ bị chuột rút nhẹ thôi, kh nghiêm trọng đâu.”

Cô thầm thở dài trong lòng: Sandy đáng thương, hôm nay để cô chịu đựng thay ...

Cố Tự vẫn còn đang nhỏ nước, Hứa Nam Châu, giọng trầm thấp nói: “ thay quần áo. Hôm nay cô cũng mệt , đừng tập nữa, về nghỉ ngơi .”

Sau khi Cố Tự rời , Sandy vẫn còn sợ hãi, vừa đưa khăn cho Hứa Nam Châu vừa giải thích: “Sau này nhất định sẽ kh rời cô nửa bước! Lại đây, để giúp cô thư giãn cơ bắp…”

“Suỵt~” Hứa Nam Châu ngắt lời cô, khe khẽ nói: “Thật ra chẳng hề bị chuột rút, chỉ muốn xem thể nín thở dưới nước bao lâu thôi, kết quả Cố tổng hiểu lầm, trực tiếp kéo lên. Chuyện này kh liên quan gì đến cô đâu.”

Sandy thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn trời đất!”

“Tuy nhiên vẫn kiểm ểm, sau này tuyệt đối kh để cô ở một !”

“Hơn nữa, buổi học lần sau chúng ta buộc hết các thiết bị này lên , loại bỏ mọi sự cố!”

Hứa Nam Châu cảnh báo cô: “Nếu cô làm thế, sẽ kh đến lớp học nữa đâu đ!”

Vốn dĩ trong hồ bơi này ai cũng mặc bikini, bản thân cô đã ăn mặc khác , nếu còn đeo thêm các vật dụng bảo hộ hoạt hình màu hồng, cô sẽ thực sự mất mặt c.h.ế.t mất.

===

Ngày hôm sau, Hứa Nam Châu vừa xuống lầu, đến sảnh khách sạn thì quản lý khách sạn đã chạy theo.

“Hứa tiểu thư! Vị phu nhân hôm qua, cô còn nhớ chứ? Bà đồ muốn nhờ chuyển cho cô!”

ta nháy mắt với cô tiếp tân, cô tiếp tân ngay lập tức l ra một phong bì gi da bò viền mạ vàng từ trong ngăn kéo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-117.html.]

Hứa Nam Châu nhướng mày, đùa: “Nước ngoài đang thịnh hành thư cảm ơn viết tay ? Khá cổ ển đ.”

Cô xé niêm phong, bên trong là một tờ séc.

Quản lý khách sạn kêu lên: “Wow! Vị Thái t.ử phi này hào phóng thật! Nh đếm xem bao nhiêu số 0!”

Hứa Nam Châu đếm, sáu số 0, hai trăm nghìn.

Đơn vị là Đô la Mỹ.

“Thật sự hào phóng.” Hứa Nam Châu ềm nhiên đặt tờ séc vào túi, gật đầu với quản lý, xoay rời .

Quản lý đứng ngây tại chỗ, miệng há hốc thể nhét vừa một quả trứng, dõi theo bóng lưng cô biến mất sau cánh cửa xoay.

Hôm nay là ngày gặp gỡ biên kịch mới.

Hứa Nam Châu đến Yến Nam Phi, họ đang họp buổi sáng, cô thẳng vào phòng họp, ngồi vào góc, muốn nghe xem họ đang thảo luận về nội dung gì.

Cuộc họp buổi sáng diễn ra hàng ngày, ngoài việc các bộ phận báo cáo, họ còn phân tích một số tin tức nóng trên mạng gần đây.

Lúc này trên màn hình lớn đang hiển thị ảnh chụp màn hình một bài đăng trên diễn đàn, tiêu đề khổng lồ viết:

【Tối qua, một cư dân mạng bơi ở V-Hotel, tình cờ gặp Hoàng thất Trung Đ đ.á.n.h rơi nhẫn đính đá quý!】

Bài đăng mô tả sống động toàn bộ diễn biến sự việc tối qua, cuối cùng còn cố ý viết rõ:

【Kịch tính thay, chiếc nhẫn đó cuối cùng lại được một đang học bơi dùng chân nhặt lên! đã quay lại toàn bộ quá trình!】

Cơ thể Hứa Nam Châu cứng đờ, cái này đang nói đến cô ? Đúng là đang nói đến cô !!!

Cô hoàn toàn kh nhận ra đã bị khác quay phim chụp ảnh, bây giờ bị c khai trước mặt mọi , cô xấu hổ muốn c.h.ế.t!

Cô cố giữ bình tĩnh nói: “Loại tin bát quái vô vị này gì hay ho đâu? Chuyển sang cái khác .”

Cố Ngạn lại chống cằm đầy hứng thú: “Đừng chuyển chứ, bài đăng này nếu đổi giới tính một chút, chẳng là tình tiết hoàng t.ử gặp Lọ Lem ? Kéo xuống xem ảnh !”

Hứa Nam Châu ôm trán, gào thét trong lòng: Đừng chụp trúng mặt !

Cô chỉ nghe th Cố Ngạn phàn nàn: “ này chụp còn mờ hơn cả , kh rõ mặt đâu.”

Hứa Nam Châu thầm mừng rỡ, may mà kh chụp trúng cô!

Cô ngẩng đầu lên , lập tức tối sầm mặt mũi.

Trong bức ảnh, cô ngồi bên thành hồ bơi với mái tóc rối bời, tr t.h.ả.m hại vô cùng.

Kính bơi vừa chặt vừa bó khiến ngũ quan cô biến dạng, tr y hệt một con hải cẩu vừa bò lên bờ!

Điều c.h.ế.t hơn là cô đang giơ cao một chân, tư thế hài hước cứ như một con hải cẩu đang trình diễn.

¥@%¥@!!!!

Hứa Nam Châu chỉ muốn thốt ra lời thô tục.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...