Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 130:
Dù cũng Châu Châu chống lưng, ta liều mạng: “Cược thì cược! sợ chắc? Nói , cược thế nào?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chu Văn Thiêm suy nghĩ một chút: “ kh là vận may tốt ? Hai mươi kịch bản, mỗi bên chọn một cuốn, c chiếu trong vòng ba tháng, sau đó chúng ta sẽ PK toàn diện về phòng vé, uy tín và giải thưởng, thế nào?”
Chu Văn Thiêm nắm chắc phần tg, cười một cách ng cuồng.
C ty của đội ngũ chọn lọc phim chuyên nghiệp, quy trình sản xuất trưởng thành, và kênh phát hành hàng đầu, dựa vào cái gì mà sẽ thua???
Cố Ngạn thuật lại với Hứa Nam Châu: “Mọi chuyện là như thế đó…”
“Vậy nên,” Hứa Nam Châu nhấp một ngụm sữa, “ kh chỉ trúng chiêu khích tướng của Chu Văn Thiêm, mà còn ký một hợp đồng đ.á.n.h cược trước mắt bao ?”
Bây giờ Cố Ngạn cũng hoảng lắm, kh hiểu lại nóng m.á.u dính vào cái bẫy của Chu Văn Thiêm.
Lần trước cũng vì tên Chu Văn Thiêm c.h.ế.t tiệt đó mà suýt chút nữa làm hỏng đại sự của Châu Châu, giờ lại bị ta dắt mũi…
ta chợt nghĩ ra, Châu Châu sẽ kh vì chuyện này mà kh giúp ta nữa chứ?
Cố Ngạn vội vàng th minh: “Lúc đó biết bao nhiêu con mắt vào, nếu hèn nhát, thì kh chỉ mất mặt đâu, mà ngay cả Yến Nam Phi cũng kh ngóc đầu lên nổi trong giới!”
ta làm dịu giọng: “Châu Châu, cô sẽ giúp , đúng kh?”
Hứa Nam Châu nhẹ giọng: “Ôi dào! cứ tưởng chuyện gì ghê gớm lắm cơ?”
“Mai m giờ chọn phim? cùng .”
Cố Ngạn đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ báo cho Hứa Nam Châu thời gian và địa ểm.
Vì Chu Văn Thiêm đã làm lớn chuyện, địa ểm chọn kịch bản được ấn định tại phòng họp kín của Hiệp hội Điện ảnh và Truyền hình Hải Thành.
Tất cả kịch bản được niêm phong trong các tập tài liệu màu đen, bìa chỉ ghi số thứ tự và tóm tắt sơ lược, kh tiết lộ bất kỳ th tin quan trọng nào khác.
Hứa Nam Châu và Cố Ngạn đến sớm, khi đẩy cửa vào, Chu Văn Thiêm đã ngồi bên bàn họp.
Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Châu gặp này, tóc ta chải ngược ra sau gọn gàng, vắt chéo chân, tay kẹp một ếu xì gà.
Da ta hơi vàng, trên mặt đầy sẹo mụn, góc trán một vết sẹo, chắc là dấu vết lần trước Cố Ngạn dùng chai rượu phang vào.
Chu Văn Thiêm cũng đang đ.á.n.h giá Hứa Nam Châu, ta săm soi một lúc, chế nhạo đầy ác ý: “Cố nhị thiếu, khẩu vị của thay đổi à? Thế nào, Cố thị hết mẫu nóng bỏng à?”
Cố Ngạn vừa định đáp trả, Hứa Nam Châu nhẹ nhàng ấn tay ta xuống, lắc đầu nói: “Chúng ta đến để chọn kịch bản, kh cần phí lời với .”
Nụ cười của Chu Văn Thiêm cứng lại trong giây lát, ta mỉa mai: “Đến một nơi như thế này mà còn dắt theo một ‘con đàn bà’, kh th xui xẻo à!”
Hai mươi tập kịch bản được trải đều trên chiếc bàn họp dài. Theo quy tắc, hai bên một giờ để chọn, và cuối cùng chốt lại một kịch bản để sản xuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-130.html.]
Phía Chu Văn Thiêm hùng hậu, ta mang theo ba nhà sản xuất kỳ cựu, hai nhà phân tích dữ liệu, thậm chí còn một cái gọi là “chuyên gia dự đoán thị trường”…
Họ quây thành một vòng, nh chóng tổng hợp th tin, thì thầm thảo luận về các yếu tố thương mại, hồ sơ khán giả, lợi thế lịch chiếu, vân vân.
Còn bên Hứa Nam Châu, chỉ hai cô và Cố Ngạn, tr khá cô đơn.
Cố Ngạn bực bội, lẽ ra ta nên mượn vài của Cố Sơ để làm tăng thêm sĩ diện.
“Châu Châu, chúng ta chọn thế nào đây?” Cố Ngạn hạ giọng, hỏi một cách đầy mong đợi.
Hứa Nam Châu lắc đầu, ánh mắt lướt qua các tập tài liệu trên bàn.
Trong mắt cô, hầu hết các kịch bản đều kh phát sáng, chỉ một vài cuốn ánh sáng yếu ớt, cũng chỉ là màu vàng nhạt.
Điều này nghĩa là chúng thể kiếm ra tiền, nhưng chắc c kh thể là b.o.m tấn.
Chương 96: Tự chơi tự chịu
Cho đến khi ánh mắt cô rơi vào tập tài liệu mang số 13.
Ánh sáng Vàng kim.
Cô đưa tay l cuốn kịch bản đó, trên bìa ghi 《Sự Phục Thù Của Nàng》, một bộ phim tội phạm dưới góc của phụ nữ.
Chu Văn Thiêm vẫn luôn chú ý động tĩnh bên này, Cố Ngạn cũng nhận ra.
Cố Ngạn sợ ta giở trò, th Hứa Nam Châu hình như đã chọn xong, liền nh chóng cầm một cuốn bên cạnh lên, nói: “Cuốn này hay.”
Chu Văn Thiêm quả nhiên mắc bẫy, trượt ghế tới, giật phắt cuốn kịch bản trong tay ta ra, cười khẩy: “《Tình Yêu Ảo》? Cái thể loại rác rưởi gì thế này… Phim tình cảm khoa học viễn tưởng? bị ma ám hả?”
Cố Ngạn đứng dậy giật lại, bịa chuyện: “ hiểu cái quái gì! Giờ AI đang hot thế kia! Cái này tự động lưu lượng truy cập!”
Chu Văn Thiêm cảm th lời ta nói chút lý, và bất cứ thứ gì Cố Ngạn coi trọng, ta cũng phá cho bằng được.
“Thật trùng hợp làm ? Đội ngũ của chúng cũng ưng cuốn này.”
Cố Ngạn hỏi: “Ý là gì? Muốn cướp trắng trợn à?”
Chu Văn Thiêm giơ tay cao lên: “ đề nghị thêm một trò vui nữa! Nếu hai bên cùng chọn một kịch bản, vậy thì đấu giá , bên nào trả giá cao hơn thì tg, thế nào? Vui kh?”
Nhân viên Hiệp hội Điện ảnh và Truyền hình thảo luận một lúc, đồng ý với đề xuất của ta.
Cố Ngạn đành đặt tài liệu trở lại bàn, quay sang nhặt một kịch bản khác: “《Phát Sóng Nơi Hoang Dã》này cũng kh tệ, mang tính chất bán tài liệu, lại thêm yếu tố livestream đang hot, th ổn đ.”
Chu Văn Thiêm chỉ vào kịch bản trong tay ta: “Bỏ xuống! Nghe kh? Chúng cũng thích cuốn này.”
Cố Ngạn đập bàn giận dữ: “Chu Văn Thiêm cảnh cáo ! Đừng quá đáng! Một bên chỉ được chọn một cuốn thôi, làm cái trò gì thế?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.