Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 160:

Chương trước Chương sau

Ông ngồi xuống chiếc ghế gạch, cười lắc đầu: "Ta lăn lộn trong ngành này m chục năm, còn kh bằng một phần mười của , ta biết nói với ai đây?"

Giang Mộ Dao cười: "Ông nhớ trận chiến tuyệt vời mà Dịch Giản đã đ.á.n.h ở Hồng K m tháng trước kh?"

"Nhớ chứ!" Giáo sư Phan quay lại Hứa Nam Châu lần nữa: "Là cô bé này đã giúp ta?"

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ Giang Mộ Dao, chợt hiểu ra: "Thảo nào, ta còn tự hỏi thằng nhóc Dịch Giản đột nhiên giỏi giang đến vậy."

Mái nhà bắt đầu dột, giọt mưa rơi đúng vào thùng gỗ chứa tr lụa. Đội trưởng Vương tìm thêm bạt chống thấm và phủ lên trên.

Ông xem xét tiến độ trong nhà kho, nói: "Hai tiếng nữa cảnh sát vũ trang sẽ đến, họ sẽ mang một phần. Làm phiền mọi nh tay hơn một chút, họ lại vất vả lắm, hơn nữa cái nhà kho này lẽ cũng kh trụ được lâu nữa."

Hứa Nam Châu gật đầu, cô đã dọn sạch những thứ nằm rải rác trên sàn.

"Tiểu Trương, lại bê một cái thùng đến đây, l chỗ tr lụa đằng kia ."

Tiểu Trương nh chóng khiêng thùng. Đội trưởng Vương th vậy ngẩn : "Nh thế ? M thứ dưới đất này đều là đồ đã loại ra à?"

Hứa Nam Châu xoa xoa cái chân tê dại: "Tất cả những thứ này đều là hàng nhái."

Đội trưởng Vương mừng rỡ khôn xiết, mới đưa Hứa Nam Châu đến đây được bao lâu mà cô đã làm được nhiều việc như vậy.

" sẽ tìm vài dọn dẹp số đồ dưới đất này , để tránh làm ảnh hưởng đến c việc của cô."

Một tên trộm mộ bị bắt ở phía sau lập tức sốt ruột, đứng dậy kêu lớn: "Đừng dọn vội! Lỡ cô gái này nhầm thì ?"

"Câm miệng!" Đội trưởng Vương quát lớn: "Hôm qua bảo chúng mày chỉ ểm thì làm bộ làm tịch, chờ chúng tao cầu xin đúng kh? Hôm nay lại sốt ruột cái gì?"

Tên trộm mộ nói: " biết đâu là các làm bừa chứ? Đây kh chuyện đùa đâu, lỡ nhầm một món là thiệt hại cả m trăm ngàn đến cả triệu đ!"

nghĩ, hôm qua thể chỉ ểm ? đâu kẻ ngốc, đồ vật tìm ra đều là bằng chứng buộc tội mà!

Nhưng ai ngờ hôm nay họ lại định tiêu hủy, chuyện này thì lớn thật .

cười cầu tài: "Thưa cảnh sát, cho xem qua một chút , dù các cũng kh cần nữa ."

Đội trưởng Vương Hứa Nam Châu, cô khẽ gật đầu, cứ để xem , nếu kh sẽ kh an tâm.

"Được, cho mày một tiếng đồng hồ."

Tên trộm mộ lại hỏi: "Tìm ra đồ thật được tính là lập c kh?"

Đội trưởng Vương hận kh thể đá một cái, cuối cùng chỉ đảo mắt: "Tính, chỉ cần mày tìm ra thì sẽ tính."

Tên trộm mộ lấm lét chạy đến, ngồi xổm một bên cẩn thận lựa chọn.

Đội trưởng Vương bảo hai cảnh sát của đồn c an địa phương theo dõi , đề phòng giở trò.

Ở phía bên kia, Hứa Nam Châu nhặt những món đồ nhái trong thùng ra, ném xuống đất.

Những món đồ nhái này được làm tinh vi, bằng mắt thường khó mà phân biệt được thật giả. Hành động của cô làm tên trộm mộ đau cả thái dương.

"Phá hoại của trời! Phá hoại của trời!"

--- Chương 118 ---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-160.html.]

Chỉ ba tập

Chỉ một giờ, tên trộm mộ sốt ruột như cháu nội.

Những giọt mồ hôi lớn lăn xuống sống mũi, chỉ thể dùng đầu gối lau .

Nếu một giờ sau kh xem hết được cả đống đồ đồng khổng lồ kia, thì thể đồ thật cũng sẽ bị vứt như đồ giả.

th minh, chọn những món quen mắt để xem, dù cũng khả năng là trộm ra. Sau đó th vẫn kh kịp, chuyển sang chọn những món vẻ đắt tiền.

thậm chí còn mượn đủ loại dụng cụ từ Giáo sư Phan.

Tuy nhiên, xem hơn bốn mươi phút mà vẫn kh tìm ra được một món đồ thật nào.

Ngước lên phía Hứa Nam Châu, càng ngày càng nhiều đồ vật chất đống dưới chân cô, kh chỉ là đồ đồng mà còn tr vẽ, bình hoa, tượng ngọc, đồ sứ...

khóc lóc gọi đồng bọn: "M mau đến giúp , cái cô nàng này làm loạn hết cả lên !"

Tiểu Trương đá một cái: "Ăn nói cho lịch sự!"

Tên trộm mộ lập tức thay đổi sắc mặt: " sai , sai , thưa quân gia, tay nghề của cô nương này nh quá, thực sự sợ hãi!"

Hai trong số những tên đang ngồi xổm phía sau đứng dậy, rụt rè tới: "Chúng xem qua một chút..."

Tiểu Trương đồng ý: "Đừng giở trò!"

Thế là khu vực này trở nên náo nhiệt.

Băng nhóm này kh thèm để ý đến đồ đồng trên sàn nữa, chỉ chăm chú vào tay Hứa Nam Châu.

Cô vứt ra một món, bọn chúng nhặt lên một món, vài cùng nhau thảo luận xem rốt cuộc là thật hay giả.

Kết quả là kh một món nào bị sai.

Tên trộm mộ A giơ tay: "Báo cáo! muốn xem m món cô nương... cô gái kia đã chọn ra!"

Tiểu Trương nói: "Mày nghĩ tao ngu à? M món đó đã được xác nhận là đồ thật , tao cho mày xem mày l trộm thì ?"

Tên trộm mộ A đành rụt đầu lại, tiếp tục tìm kiếm trên sàn, xem thể nhặt được món hời nào kh.

Nghĩ đến chuyện đã làm nghề này bao nhiêu năm, thứ qua tay luôn là đồ thật, giờ lại quỳ gối trên sàn để nhặt đồ thừa.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Khi cảnh sát vũ trang đến để vận chuyển năm thùng lớn , trời đã gần nửa đêm.

Đội trưởng Vương tới, bảo họ đến lều nghỉ ngơi một đêm, ngày mai tiếp tục.

Ông cũng gọi dọn dẹp đồ vật trên sàn.

M tên trộm mộ cam chịu nằm vật ra đất.

Đội trưởng Vương buồn cười hỏi: "Thế nào? lập được c kh?"

Tên trộm mộ yếu ớt xua tay: "Cái cô nàng... cô gái đó mắt tinh quá, kh cho ta đường sống mà."

Cổ Hứa Nam Châu đau nhức, đầu cũng choáng váng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...