Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 163:
Cô tìm th một chiếc búa nhỏ trong hộp dụng cụ của Giáo sư Phan, kh nói hai lời, nhắm thẳng vào vị trí đó đập xuống.
Ngọc bích bị vỡ vụn ra từ chỗ đó.
Tên trộm mộ kinh hãi kêu lên: “Cô ên à?! Đập đồ thật cô đền nổi… kh…”
còn chưa nói hết câu, đã th Giáo sư Phan ngồi xổm xuống, dùng ngón tay nhặt một mảnh vỡ: “Đây là… nhựa th (resin)?”
Chấm trắng đó gần như hòa quyện hoàn toàn với màu sắc ngấm xung qu, nếu kh đập ra thì căn bản kh thể chú ý đến chi tiết này.
Tên trộm mộ vật lộn bò tới: “Cho xem! Cho xem!”
Hai phút sau, ủ rũ quay lại: “M thằng làm đồ giả này đúng là quá giỏi, lừa được cả bố mày.”
Sau đó lại phẫn nộ nói: “Bọn làm trộm mộ, trải qua muôn vàn khó khăn, suýt c.h.ế.t c.h.ế.t lại, khó khăn lắm mới trộm được chút đồ tốt, còn thấp thỏm lo sợ bị cảnh sát tóm vào tù, thế mà kiếm được tí tiền.”
kích động: “Nhưng những kẻ làm đồ giả kia, ngồi nhà kh dãi nắng dầm mưa, làm vài món thủ c lại kiếm được nhiều hơn cả bọn !”
“Thật là đen tối!!!”
Giáo sư Phan tháo kính ra, cảm thán: “Món đồ giả này đã tốn kh ít tâm huyết, kh mười m năm kinh nghiệm thì kh thể làm được thật đến mức này.”
“Mười m năm? Á đù!” Tên trộm mộ lại kêu lên: “ cái sự kiên nhẫn đ thì làm gì mà chẳng thành c cơ chứ?”
Chương 120: Cuối cùng cũng kết thúc
Tiểu Trương lôi ta vào góc tường: “ nói câu này nối câu kia, còn ngồi trò chuyện là ?”
Tên trộm mộ cười làm lành: “Kh , con mụ kia… à kh, vị cô nương này kh cho bọn đường sống mà! M cái thùng đó bọn đã lục hết , thật sự là kh còn đồ thật nữa đâu.”
Hứa Nam Châu nghĩ, tên trộm mộ này cũng chút bản lĩnh, lẽ thể để họ tìm trước một lượt.
Vụ này đã làm mất nửa tiếng đồng hồ, kh thể lãng phí thời gian thêm nữa.
Hứa Nam Châu chỉ vào những chiếc thùng cô chưa xem qua, nói: “Các tìm bên đó , m món dưới đất này đừng động vào nữa, kh đồ thật đâu.”
M dưới đất nhau, bỏ đồ đang cầm xuống và khiêng thùng.
Tay họ bị trói, kh tiện dùng sức, bốn khiêng một thùng.
Theo lời Hứa Nam Châu, họ đặt những món mà họ cho là thật hoặc th quen mắt lại với nhau, chờ cô kiểm tra lần cuối.
Cách này nh hơn nhiều, Hứa Nam Châu cũng thể nhân cơ hội nghỉ ngơi.
Khi mặt trời lặn, họ cũng đã phân loại gần xong.
M tên trộm mộ, mà Tiểu Trương gọi là nghi phạm hình sự, ôm đầu ngồi xổm dựa vào tường, trước mặt là hơn chục món đồ cổ đã được chọn ra.
Hứa Nam Châu qua, chỉ ba món là đồ giả.
M kia căng thẳng đến mức mắt cứ dõi theo bàn tay Hứa Nam Châu di chuyển, những ngón tay trắng nõn như củ hành của cô lắc lư chỗ này, chỗ kia, cuối cùng chỉ nhặt ra ba món.
“Cô nương, cô xem kỹ lại lần nữa được kh? Kh thể nào chỉ ba món thật.” Một tên nịnh nọt nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đúng đó! Ba món đó kh món nào là do chọn cả, ều này kh khoa học!”
Hứa Nam Châu vứt đồ trên tay sang một bên: “Ba món đó là giả, những thứ còn lại đều là thật.”
Những nghi phạm đang ngồi xổm lập tức kích động nhảy dựng lên: “ biết ngay mà! biết ngay mà! năm món là do tìm ra! Chính ủy, ghi nhớ cho nhé!”
“ bảy món!”
“Xì, một món là th, bị l mất !”
“Thôi nào!” Đội trưởng Vương bước vào: “Đứng từ xa đã nghe th các cãi nhau ầm ĩ , đây là chợ búa hay ?”
dẫn đến khuân từng thùng hiện vật , đưa lên sườn dốc trên núi, dùng trực thăng chở về Bảo tàng thành phố Lương Xuyên.
Cuối cùng cũng kết thúc .
Hứa Nam Châu cố gắng chống đỡ cái đầu choáng váng, cuối cùng quét mắt một lượt qu nhà kho, xác nhận kh còn sót gì, cùng Khương Mộc Dao và mọi trở về lều.
Bước chân cô mềm nhũn, như đang giẫm trên b gòn, khung cảnh trước mắt lúc ẩn lúc tối.
Trong lều trại nhộn nhịp, dân làng đều đang ngồi xem, ện thoại của Trạch Lệ Trân đang được chiếu lên tường.
Vẫn là bộ 'Hôm Nay Chẳng Gì To Tát'.
Trạch Lệ Trân th Hứa Nam Châu vào, vẫy tay với cô: “Chị ơi, mau lại xem cùng !”
Hứa Nam Châu cố gượng cười, ngồi xuống chỗ ngủ của , nhắm mắt lại để l lại sức.
Cô quá mệt .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trạch Lệ Trân chạy đến: “Chị ơi, chị là làng nào? Nhà chị cũng bị ngập hả?”
Một thím bên cạnh nói: “Đừng nói lung tung, ta là chuyên gia do tỉnh phái tới đ! th cô cùng Giáo sư Phan mà.”
Trạch Lệ Trân ngưỡng mộ: “Chị ơi, chị trẻ thế này mà đã là chuyên gia cơ à!”
“Ái chà!” thím kia đột nhiên kêu lên, ghé sát mặt Hứa Nam Châu: “Cô bé, cô kh khỏe kh? Sắc mặt cô tệ quá!”
Tiếng gọi này thu hút sự chú ý của mọi xung qu.
“Đúng thật, mặt trắng bệch như tờ gi !”
“Để tìm bác sĩ!”
Hứa Nam Châu vội vàng bịa một lý do: “ kh , chỉ là bị hạ đường huyết một chút.”
“Hạ đường huyết thì nguy hiểm lắm!” thím vội vàng đập đùi: “Mọi tìm xem, ai kẹo hay đồ ngọt gì kh? Đây là chuyên gia từ thành phố tỉnh về, kh thể để ta chịu khổ được!”
Thím vừa hô, mọi liền vội vã quay về chỗ ngủ của tìm đồ ăn.
Hứa Nam Châu cảm th áy náy, những thứ này kh thể cứu được cô.
Đối mặt với những dân nhiệt tình này, Hứa Nam Châu liên tục nói: “Thật sự kh cần đâu thím, cháu nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.