Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 17:

Chương trước Chương sau

Hứa Nam Châu gật đầu, nói: “Vậy thì giúp l vài chiếc T-shirt, vài chiếc quần jeans phù hợp, và thêm vài chiếc váy liền nữa.”

Hứa Nam Châu chủ kiến riêng, Cố Ngạn kh xen vào, thoải mái ngồi trên ghế sofa uống trà.

Với sự giúp đỡ của chủ cửa hàng, Hứa Nam Châu đã thử quần áo trong ba giờ, cuối cùng l 11 món, tổng cộng chi gần 30.000 NDT.

Phản ứng đầu tiên của Hứa Nam Châu là: “Mắc quá!”

Lời vừa dứt, cô lại nhớ ra giờ đã khác xưa, cô th buồn cười: “Kiếm tiền chẳng để tiêu tiền ? Cứ keo kiệt mỗi ngày, đúng là tự lừa dối .”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chủ cửa hàng nghe cô nói, cười: “ Cố nhị thiếu đây, lại mắc được?”

Cố Ngạn đang xem trò chơi thay đồ một cách thích thú, nghe chủ cửa hàng nói vậy thì sửng sốt: “ trả tiền… cũng được.”

Kh keo kiệt, mà là chưa bao giờ xem Hứa Nam Châu như những cô gái khác, nên đương nhiên kh nghĩ đến chuyện trả tiền giúp cô.

Hứa Nam Châu lắc đầu: “ tự trả.”

Cố Ngạn kh nói gì nữa.

Chủ cửa hàng thầm tặc lưỡi, mối quan hệ của hai này, hình như khác xa so với những lời đồn thổi?

Chương 13: Quan tâm đến những thứ đáng tiền

Sáng hôm sau, Cố Ngạn đưa Hứa Nam Châu đến sân bay, đợi cô qua cửa kiểm soát an ninh mới rời .

Hứa Nam Châu mặc bộ đồ mới mua hôm qua, áo dệt kim khoét lỗ bằng vải b l và váy đuôi cá lụa tơ tằm, đeo kính râm, dáng vẻ kh muốn tiếp xúc với lạ.

Vừa qua cửa an ninh, ện thoại của Cố Ngạn đã gọi đến.

“May mà em chưa lên máy bay. Bức tr em nói hôm qua , do ai vẽ nhỉ? quên mất .”

Hứa Nam Châu vừa về phía cổng lên máy bay vừa trả lời: “Bức 《Thương》 của Tăng Trình, nếu kh nhớ được thì l bút viết xuống .”

Nói xong, cô bổ sung: “Nếu giá kh tốt thì đừng vội bán, chúng ta thể đợi thêm vài ngày.”

Lúc này, một đàn phía trước quay đầu liếc cô.

Hứa Nam Châu th lạ, giọng cô đâu lớn, lại khiến khác chú ý?

Cô cúp ện thoại, tìm đến cổng lên máy bay, ngồi xuống và lướt tin tức trên ện thoại.

Một bóng c trước mặt cô, giọng nói trầm thấp vang lên: “Thưa cô, xin lỗi làm phiền cô một chút…”

Hứa Nam Châu ngẩng đầu, kéo kính râm xuống một chút, th đàn trước mặt chính là vừa quay đầu cô.

ta khoảng hai, ba mươi tuổi, mặc vest c sở thoải mái, ngoại hình cũng khá ưa .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

chuyện gì kh?”

đàn mỉm cười lịch sự: “ vừa nghe cô nhắc đến bức 《Thương》 của Tăng Trình, xin hỏi bức tr này đang ở trong tay cô kh?”

Hứa Nam Châu kh nói gì, chỉ lặng lẽ ta.

đàn sững lại một chút, giải thích: “Cô đừng hiểu lầm, kh ý nghe lén hay ý đồ gì khác. Chỉ là, Tăng Trình là bạn thân của , bức 《Thương》 ý nghĩa lớn với . Chắc cô cũng đã xem tin tức, hiện tại đang trạng thái tinh thần tệ, sẵn lòng trả giá cao để mua lại bức tr này gửi về cho .”

Nói xong, sợ Hứa Nam Châu kh tin, ta còn l ện thoại ra cho cô xem lịch sử trò chuyện, muốn chứng minh kh mua bán lại.

Trên ện thoại là lịch sử trò chuyện giữa ta và Tăng Trình. Hứa Nam Châu lướt qua vài cái, đại ý là Tăng Trình cảm th đau khổ, cũng hối hận vì đã bán bức 《Thương》 lúc trước. Giờ kh thể sáng tác được nữa, và vật kỷ niệm cuối cùng cũng kh còn.

Thực ra ai mua bức tr này, hay vì lý do gì mà mua, đều kh ều Hứa Nam Châu quan tâm. Cô chỉ quan tâm đến việc đàn này sẵn lòng trả bao nhiêu tiền.

“Vậy… sẵn lòng trả bao nhiêu?”

đàn rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, ta ngồi xuống bên cạnh Hứa Nam Châu, nói: “ thể trả 6.5 triệu NDT.”

Mức giá này nằm trong khoảng giá mà Hứa Nam Châu dự tính. Cô đang chuẩn bị gật đầu thì ện thoại của Cố Ngạn lại reo.

Giọng ta cao vút và kích động: “ đã hỏi bạn của mẹ , bà sẵn lòng trả 7 triệu NDT để mua bức tr đó! Châu Châu! Em đúng là quá lợi hại! 7 triệu NDT đ! Chúng ta vốn khởi nghiệp !”

Những lời này lẽ đã lọt vào tai đàn bên cạnh qua ống nghe, khiến sắc mặt ta trở nên khó coi.

Cố Ngạn lại hỏi: “Bán kh? Bán kh?”

Hứa Nam Châu liếc đàn bên cạnh, chợt nghĩ ra ều gì đó. Cô nheo mắt lại và th ánh sáng x dương đang tỏa ra trên đỉnh đầu ta.

Cô nói với Cố Ngạn: “Chờ chút.” cúp ện thoại.

đàn nói với Hứa Nam Châu: “ cũng thể trả đến 7 triệu NDT.”

“Kh cần đâu.” Hứa Nam Châu nói: “Nếu kh lừa , cứ l với giá 6.5 triệu NDT .”

Khuôn mặt đàn ánh lên niềm vui sướng, ta l ện thoại ra: “ tên là Dịch Giản, chúng ta thể thêm th tin liên lạc được kh? Hôm nay về Bắc Kinh giải quyết c việc, ba ngày nữa sẽ quay lại Hải Thành, cô thể đợi ba ngày kh?”

Hứa Nam Châu thêm bạn với ta: “ là Hứa Nam Châu. Kh cả, cũng đang vắng, đợi trở về sẽ liên lạc với .”

Cổng lên máy bay của Dịch Giản nằm ngay gần đó, chuyến bay của ta cũng khởi hành muộn hơn Hứa Nam Châu, vì vậy ta ngồi bên cạnh Hứa Nam Châu và trò chuyện với cô một lát.

“Tiểu thư Hứa cũng thích tr của Tăng Trình ?”

Hứa Nam Châu mỉm cười nhẹ: “Thực ra kh hiểu gì về hội họa cả, mua nó chỉ để kiếm tiền.”

Dịch Giản hơi ngỡ ngàng, cười: “Cô thật thẳng t.”

Sau cuộc trò chuyện, Hứa Nam Châu đã biết được th tin chi tiết về Dịch Giản.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...