Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 177:
Dù cũng đủ bằng chứng trong tay, còn sợ Chu Văn Thiêm chối qu à?
Nghĩ đến đây, kh khỏi tự khen ngợi sự th minh của .
Hứa Nam Châu kh chú ý đến những suy tính nhỏ nhặt của Cố Ngạn, cô và Vương O dẫn Thạch Lỗi một vòng qu trường quay.
Cô tìm ra những thứ vấn đề, bảo Vương O tìm sửa chữa lại.
Thạch Lỗi giơ một tay lên như học sinh tiểu học: “Báo cáo, em thể làm những việc này!”
Trường quay vừa đuổi việc chín , cơ hội của Thạch Lỗi đã đến.
Vương O vẫn Hứa Nam Châu, muốn biết ý kiến của cô.
Hứa Nam Châu gật đầu, cô mới nói với Thạch Lỗi: “Được , tất cả những việc này giao cho , làm tốt, sẽ tăng lương cho .”
Vương O chợt nhớ ra ều gì đó, rụt rè kéo Hứa Nam Châu lại: “À, cái tiểu thịt tươi kia, tên là Tống Dĩ Nam, nên cho nghỉ luôn kh?”
Cô cảnh giác xung qu, xác nhận kh ai nghe trộm, mới hạ giọng nói với Hứa Nam Châu: “ ta ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì, diễn xuất thì khoa trương quá mức, nét mặt cứ loạn xạ, còn ngày nào cũng dỗ dành ta!”
“Hơn nữa, lúc đó ta và Chương Duyệt Ninh được gửi đến cùng nhau, ta là đồ tặng kèm, nên chắc c họ là một phe !”
Quan trọng nhất là cô sợ fan của ta.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bình thường đến thăm đoàn phim thì kh nói, nhưng kh chỉ một đến tìm cô, nói rằng: “Đạo diễn, nhất định, nhất định, nhất định đối xử tốt với trai chúng em nha!”
Quá là làm chậm tiến độ quay!
Hứa Nam Châu hơi nhíu mày, cô kh ấn tượng gì về ngôi lưu lượng đó: “ ảnh của ta kh? Cho xem.”
“, , !” Mắt Vương O sáng lên, vừa lật ện thoại vừa nói: “Hứa Tổng, cô muốn xem tướng mạo ta đúng kh? tìm ảnh cho cô.”
Vừa nói cô vừa lén lút liếc Hứa Nam Châu, kh biết cô thật sự thần th như Cố Ngạn nói kh, xem phong thủy thì đỉnh của chóp.
Hứa Nam Châu bất lực nhận l ện thoại, kh cần nghĩ cũng biết, chắc c là Cố Ngạn đã rêu rao khắp nơi rằng cô biết xem phong thủy.
“Cô đồng” Hứa cầm ện thoại của Vương O, nheo mắt ảnh Tống Dĩ Nam, trên đỉnh đầu ta tỏa ra ánh sáng đỏ.
“Tướng mạo ta kh tệ, giữ lại .” Hứa Nam Châu trả ện thoại cho Vương O, giọng ệu kh thể nghi ngờ.
Vương O lập tức xìu xuống, vai cô rũ hẳn.
Hứa Nam Châu th vậy, nhẹ nhàng vỗ vai cô, an ủi: “Ở trường quay này cô là lớn nhất, kh cần quá khách sáo với ta, đáng mắng thì mắng, đáng huấn luyện thì huấn luyện, chuyện gì gánh cho.”
Th Cố Ngạn đứng bên cạnh vẻ mặt nặng trĩu, Hứa Nam Châu bèn nói: “Chúng ta trước đây, kịch bản cứ quay theo bản gốc ban đầu, tuyệt đối kh được thay đổi lớn nữa.”
Nói đến đây, Vương O lại sầu não: “Vậy những cảnh đã quay xong thì ? Bỏ hết à? Quay lại sẽ tốn kh ít tiền đâu.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hứa Nam Châu: “Đừng tiếc tiền, vấn đề nào giải quyết được bằng tiền thì kh là vấn đề.”
Câu nói này như một liều t.h.u.ố.c kích thích mạnh, Vương O ưỡn thẳng lưng, l lại tinh thần.
Lục Trần Châu đã lái xe , Hứa Nam Châu liền lên xe của Cố Ngạn.
Cố Ngạn lái xe im lặng, Hứa Nam Châu hỏi: “ biết muốn đâu kh?”
Cố Ngạn mới sực tỉnh: “À, Chu Châu, cô muốn đâu?”
Hứa Nam Châu bất lực, thở dài nói: “ đưa về ngôi nhà nhỏ .”
Đưa Hứa Nam Châu về, Cố Ngạn vội vàng chào tạm biệt cô.
“ đừng tìm Chu Văn Thiêm gây chuyện…” Lời Hứa Nam Châu còn chưa dứt, xe của Cố Ngạn đã phóng như tên lửa, loáng một cái mất hút.
Cố Ngạn trên xe gọi ện thoại cho bạn bè, xác nhận vị trí của Chu Văn Thiêm, sau đó đạp ga thẳng tiến.
gác cổng câu lạc bộ th Cố Ngạn hùng hổ tới từ xa, lập tức thức thời né đường, quản lý sảnh còn cúi đầu khúm núm chào đón: “Cố nhị thiếu, Chu thiếu đang ở phòng 813 ạ.”
Cố Ngạn thậm chí kh thèm ta, thẳng vào phòng bao.
Khi đẩy cửa bước vào, Chu Văn Thiêm đang ôm hai cô gái uống rượu, th Cố Ngạn x vào, kh những kh hoảng hốt mà còn cười nhạo khoa trương: “Cố nhị thiếu, soi gương kh đ? bây giờ hệt như một con ch.ó vậy! Hahaha!”
Cố Ngạn lạnh lùng qu, Chu Văn Thiêm lập tức cảnh giác, lớn tiếng la ó: “Nh, thu hết m cái chai rượu này lại cho tao!”
Cố Ngạn hừ lạnh một tiếng: “Xem ra đ.á.n.h một trận vẫn chút tác dụng. hỏi , tại lại cài nội gián vào đoàn phim của ?”
Chu Văn Thiêm dang tay ra, vẻ mặt giả vờ bối rối: “ kh làm mà! Cố nhị thiếu, nói chuyện bằng chứng nhé!”
Cố Ngạn tiến lại gần một bước: “ sắp xếp Chương Duyệt Ninh đóng song song, phá rối tiến độ quay của chúng !”
Chu Văn Thiêm nhướng mày: “Bằng chứng đâu?”
“ còn mua chuộc cả nhân viên ánh sáng, quay phim, thư ký trường quay của chúng !”
Chu Văn Thiêm cười ngày càng đắc ý: “Bằng chứng đâu?”
“ còn cho gửi cơm hộp kh sạch sẽ đến đoàn phim của chúng !”
Chu Văn Thiêm đột nhiên đập mạnh vào tay vịn ghế sô pha cười phá lên, một lúc sau, lau nước mắt do cười quá nhiều: “Cố nhị thiếu, lớn mà, muốn vu khống khác chỉ bằng lời nói su ?”
Cố Ngạn nghẹn lời, đột nhiên nhận ra đã quá bốc đồng. Dù việc m ở trường quay giở trò là chuyện chắc c, nhưng kh bằng chứng chứng minh đó là do Chu Văn Thiêm chỉ đạo.
Th Cố Ngạn bị hớ, Chu Văn Thiêm cười đến kh thẳng lưng nổi, chỉ vào Cố Ngạn: “Mọi xem, ta cứ như một con khỉ đột sủa ên cuồng trong bất lực!”
Trong phòng bao lập tức vang lên một tràng cười vang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.