Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 179:
“Thế này , cô Hứa, cô chỉ cần đến xem qua một chút thôi được kh? Tiền sẽ trả đủ kh thiếu một xu, để còn cái mà ăn nói với bố .”
ta nghĩ ngợi, nói tiếp: “Thành thật mà nói với cô, bố đã mời hai vị đại sư đến xem , họ đều nói là kh vấn đề gì, nên cô cũng chỉ là để làm cho lệ.”
Hứa Nam Châu kh thiếu sáu trăm ngàn NDT này, cô chỉ hơi tò mò, kh biết pho tượng Phật tà môn đó rốt cuộc là chuyện gì.
Sở Văn Thiêm còn bày ra bộ dạng nếu cô kh giúp thì ta sẽ lập tức quỳ xuống, nên cô gật đầu đồng ý.
Sau này Cố Ngạn mới nói với Hứa Nam Châu, nhà họ Sở kh chỉ mỗi Sở Văn Thiêm là con trai, mà bố ta còn một đứa con riêng bên ngoài.
Đứa con riêng đó gần đây làm mưa làm gió trước mặt bố Sở Văn Thiêm, cán cân trong lòng Sở đã bắt đầu nghiêng về phía đứa con bên ngoài, vì vậy Sở Văn Thiêm muốn gỡ lại một ván, bố ta bảo làm gì, ta chỉ thể c.ắ.n răng mà làm.
Th Hứa Nam Châu gật đầu, Sở Văn Thiêm mừng rỡ khôn xiết, ta kh cho Hứa Nam Châu ngồi xe của Cố Ngạn.
“Cái xe rách của ta, chỉ lái cho thoải mái thôi, ngồi vào thì xóc nảy muốn c.h.ế.t, cô đợi chút, gọi tài xế đến.”
nh, một chiếc Rolls-Royce dừng lại trước mặt họ.
Sở Văn Thiêm nịnh nọt giúp cô che c cửa xe, đợi đến khi Hứa Nam Châu ngồi ổn định, lại nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trên đường, Hứa Nam Châu hỏi Sở Văn Thiêm về một số th tin về pho tượng Phật, và được biết pho tượng đó được đặt trong văn phòng của bố Sở Văn Thiêm, tốn hàng triệu NDT để thỉnh về.
Còn về việc tại Sở tổng lại cảm th pho tượng vấn đề, Sở Văn Thiêm nói: “Cái này dám hỏi? Bình thường còn chẳng dám vào văn phòng .”
Kh l được th tin gì từ Sở Văn Thiêm, Hứa Nam Châu đành chờ đến văn phòng xem.
Sở Văn Thiêm đã báo cho bố là Hứa Nam Châu đang trên đường đến, Sở lập tức hủy bỏ tất cả các cuộc họp buổi chiều và đợi nhóm họ trong văn phòng.
Lúc Hứa Nam Châu bước vào cửa, Sở đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi th cô lần đầu, vẫn chút ngạc nhiên.
“Kh ngờ Đại sư lại trẻ và xinh đẹp đến thế.” Ông nói ra suy nghĩ của .
Hứa Nam Châu đã miễn nhiễm với câu nói này, cô kh nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vừa quay đầu, cô đã chú ý đến pho tượng Phật kia.
Cô bước tới, nheo mắt quan sát.
Ông Sở cung kính theo sau cô, giữ khoảng cách một , và giải thích nhỏ giọng:
“Hứa Đại sư, nửa tháng trước, nhờ thỉnh pho tượng này, tốn nhiều tiền, nào ngờ lần đầu tiên quỳ lạy đã xảy ra chuyện.”
“ vừa quỳ xuống, cổ đã bắt đầu đau, kh thể cúi thấp xuống được. Bạn bè còn đùa, nói rằng tượng Phật và kh quen, kh chấp nhận sự quỳ lạy của .”
“Lúc đó kh nghĩ nhiều, cứ tưởng là do làm việc mệt mỏi quá, đốt sống cổ vấn đề, nhưng đã khám và kh gì nghiêm trọng.”
“Những lần sau, chỉ cần quỳ lạy hướng về phía nó, cổ lại đau dữ dội, hơn nữa, khi ngẩng đầu lên lại còn th Phật quang!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-179.html.]
“Hào quang đó như một vòng ánh sáng, lâu th hoa cả mắt.”
“Vì vậy đang nghĩ, kh biết pho tượng này khắc với kh…”
--- Chương 132 ---
Cổ hay là Đầu?
Nói đến đây, cảm th đã giải thích rõ ràng mọi chuyện, kh dám mở lời nữa, chỉ biểu cảm của Hứa Nam Châu, chờ đợi cô đưa ra kết luận.
Hứa Nam Châu quan sát kỹ. Trong mắt cô, đầu tượng Phật phát ra ánh sáng màu x dương. Dựa theo khả năng của cô, giá trị của nó vào khoảng hai triệu NDT.
Nhưng nếu tượng Phật vấn đề, lẽ ra ánh sáng màu đen chứ?
Đến giờ, Hứa Nam Châu chưa hiểu rõ về ánh sáng đen hoặc xám, chỉ biết rằng, khi ánh sáng đen xuất hiện trên đầu một , thì đó khả năng cao là kẻ xấu.
Còn vật phẩm nếu ánh sáng đen, thì đa số là tự động xuất hiện, giống như một lời cảnh báo.
Cô lại pho tượng Phật, nhưng kh th ánh sáng đen.
Thêm vào đó, hai vị đại sư trước đã nói pho tượng kh vấn đề, Hứa Nam Châu đã câu trả lời trong lòng.
Cô quay đầu lại nói với Sở: “Sở tổng, đã xem qua, tượng Phật kh vấn đề gì.”
Nụ cười của Sở cứng đờ trên mặt, dừng lại một lát hỏi: “Chỉ thế thôi? Cô kh tính toán gì ? Kh dùng la bàn hay gì đó…”
Hứa Nam Châu lắc đầu: “Kh cần tính, nó kh vấn đề.”
Ông Sở bắt đầu nghi ngờ Hứa Nam Châu, cô xem quá nh. Hai vị đại sư trước đến đây, một là đủ đồ nghề, hai là đưa ra kết luận sau khi suy nghĩ lâu.
Ông nghi ngờ cô gái trẻ này là diễn viên do Sở Văn Thiêm tìm đến để lừa hay kh.
Ông liếc Sở Văn Thiêm, ánh mắt đầy cảnh cáo và trách móc. Sở Văn Thiêm kh khỏi rụt cổ lại.
Ông Sở chắp tay sau lưng về phía ghế văn phòng, nói: “Nếu đã vậy, xin cảm ơn cô, cô thong thả.”
Ông vừa quay lưng lại, Hứa Nam Châu đã th ánh sáng đen!
Ánh sáng đen này quả nhiên là chủ động xuất hiện, bao qu vùng thái dương của Sở.
Hứa Nam Châu lên tiếng nhắc nhở: “Sở tổng, biết vấn đề nằm ở đâu .”
Ông Sở đã ngồi xuống, tiện miệng hỏi: “Vấn đề ở đâu?”
Hứa Nam Châu nói: “Ông nên chụp CT não, kiểm tra xem phần đầu vấn đề gì kh.”
Ông Sở cười: “Cô Hứa, cô thật biết nói đùa. Rõ ràng đau cổ, mà cô lại nói là đau đầu. Cô chép bài mà còn kh biết chép cho đúng à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.