Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 186:

Chương trước Chương sau

Hứa Nam Châu ngẩn ra, chút bất ngờ: “Buổi đấu giá diễn ra ở Trung tâm Dịch vụ Hành chính ?”

Một cô gái trẻ chạy nh đến, đưa chiếc túi gi trên tay cho Cố Tự: “Tổng giám đốc Cố, đây là thứ cần.”

Cố Tự nhận l, lướt qua đưa thẳng cho Hứa Nam Châu: “Khoác cái này vào bên ngoài.”

Hứa Nam Châu tò mò mở túi ra, bên trong là một chiếc áo khoác đen, giũ ra xem, đó là một bộ vest nữ.

Cô nhớ đến những cuốn tiểu thuyết hay phim truyền hình, khi nam nữ chính dự đấu giá, nam chính luôn chọn cho nữ chính một bộ lễ phục dạ hội tinh tế và đắt tiền.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô th tặng vest.

Nghĩ đến đây, Hứa Nam Châu kh nhịn được bật cười thành tiếng. Cô quay sang Cố Tự, chỉ th cũng mặc một bộ vest đen lịch sự, bên tay còn một chiếc cặp táp màu đen.

Càng nghĩ càng th buồn cười.

Hứa Nam Châu cởi chiếc áo khoác dệt kim xuyên thấu, khoác vest vào, sơ vin chiếc áo hai dây vào trong váy.

Sau đó, cô búi mái tóc dài của lên.

Chỉ trong tích tắc, phong cách lười biếng, thoải mái đã biến thành phong thái nữ cường nhân văn phòng.

Cố Tự liếc cô, khóe môi khẽ cong lên, nói: “Đi thôi.”

Hai sánh vai bước vào tòa nhà.

Buổi đấu giá diễn ra tại Phòng Giao dịch Đấu giá ở tầng bốn của Trung tâm Dịch vụ Hành chính, hiện tại còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu.

Cố Tự bắt đầu giới thiệu cho Hứa Nam Châu về ba lô đất được đấu giá ngày hôm nay.

Lô HC01 là đất ở.

Lô HC02 được quy hoạch làm khu phức hợp thương mại.

Lô HC03 là đất dành cho nghiên cứu khoa học.

Cả ba khu đất này đều nằm ở ngoại ô Hải Thành.

Cố Tự đang nhắm đến HC01. Khu đất này diện tích vừa , theo tìm hiểu, bên cạnh đang được quy hoạch xây dựng trường tiểu học và trung học cơ sở phụ trợ.

mời Hứa Nam Châu cùng, thực ra kh hề ý định nhờ cô đưa ra lời khuyên gì, nhưng Hứa Nam Châu nheo mắt tờ quảng cáo, th HC01 phát ánh vàng, vậy thì thể mua.

--- Chương 137 ---

Tiền nhiều hóa rồ

Hứa Nam Châu nghiêng đầu sát lại phía Cố Tự, Cố Tự hiểu ý cũng cúi đầu ghé tai sang.

“HC01 tốt, cứ yên tâm đấu giá.”

Cố Tự cười nhẹ, gật đầu: “ câu này của cô, yên tâm .”

Hứa Nam Châu rảnh rỗi kh việc gì làm, nên tiện thể thẩm định luôn hai lô đất còn lại.

HC02, màu x lục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-186.html.]

HC03, màu vàng.

Một khu đất nghiên cứu khoa học lại màu vàng, ều đó cho th chính phủ sẽ hỗ trợ nhiều.

Nhưng tại một khu đất thương mại lại chỉ màu x lục?

Bỏ ra nhiều c sức xây dựng một trung tâm thương mại, cuối cùng chỉ kiếm được vài trăm nghìn, tính ra cũng coi như lỗ vốn .

Đang suy nghĩ, Cố Tự đột nhiên hỏi: “Cô nghĩ về HC02?”

Hứa Nam Châu đùa: “Muốn xem thì trả phí.”

Cố Tự cười mỉm: “Kh thành vấn đề, cứ gửi hóa đơn cho là được.”

Hứa Nam Châu cười nói: “ nói đùa thôi... th khu đất này kh ổn lắm.”

Cố Tự đang định hỏi chi tiết, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói ồm ồm, sỗ sàng: “Ối chà! Tổng giám đốc Cố! Lại gặp nhau à?”

Một đàn trung niên khoảng bốn mươi tuổi, dẫn theo bốn năm trợ lý rầm rộ tới.

Ông ta nhe răng cười giả tạo, nói bằng chất giọng phổ th kh chuẩn: “Tổng giám đốc Cố hôm nay lại muốn tr đất với à?”

Cố Tự cũng cười giả: “Ông Tiền nói đùa , chỉ là cạnh tr thương mại thôi, thể gọi là ‘tr cướp’ được?”

trẻ tuổi đúng là cứng miệng!” Ông Tiền cố ý thân mật vỗ vai Cố Tự: “Vẫn chưa hết giận à? Số muối ăn còn nhiều hơn số gạo ăn đ, nghe lời chú một câu, những thiệt thòi đáng ra chấp nhận thì cứ chấp nhận !”

Cố Tự thong thả phủi vai áo: “Xin nhận lời chỉ dạy. Chỉ tiếc là dạ dày kh tốt, kh ăn được thiệt thòi.”

Nụ cười của Tiền cứng lại, ta ghé sát Cố Tự: “Khu đất HC02 này, dù giành được thì cũng kh thể xoay chuyển nổi đâu.”

Ông ta đe dọa: “Lần trước thể cướp được dự án cảng biển đó, lần này cũng thể khiến tay trắng ra về.”

Nói , ta dẫn rời .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chẳng m chốc, buổi đấu giá bắt đầu.

Cố Tự dẫn Hứa Nam Châu ngồi vào vị trí theo số thẻ.

ều hành đấu giá gõ búa, giọng nói sang sảng: “Lô đất ở HC01, giá khởi ểm 800 triệu nhân dân tệ, mỗi lần tăng giá kh dưới 10 triệu, xin mời bắt đầu đấu giá!”

Phía dưới kh nhiều giơ bảng, chỉ một c ty bất động sản vô d tên “Minh Đức” ở góc phòng liên tục ra giá.

Ông Tiền ngồi ở hàng ghế trước Cố Tự và Hứa Nam Châu, liếc mắt cười khẩy: “C ty nhỏ cũng dám đến góp vui à?”

Ông ta vốn kh ý định tr lô đất này, vì khu học xá xung qu còn chưa được xác định hoàn toàn, rủi ro quá lớn.

Cố Tự cũng kh ra tay, chỉ là mỗi khi đấu giá, đầu ngón tay lại gõ hai cái lên tay vịn ghế, và giơ bảng của “Minh Đức” lập tức ra giá tiếp, như thể nhận được tín hiệu.

Cuối cùng, HC01 thuộc về Minh Đức với giá 930 triệu.

Hứa Nam Châu th lạ, cô quay sang Cố Tự, Cố Tự dường như biết cô muốn hỏi gì, kh giải thích, chỉ khẽ gật đầu với cô.

Hứa Nam Châu hiểu ra, đây lẽ là mánh khóe mà những lớn kinh do này hay dùng.

Cô đoán kh sai, c ty bất động sản Minh Đức này, thực chất là một c ty vỏ bọc trong tay Cố Tự.

Lúc này, ều hành đấu giá nâng cao giọng: “Lô tiếp theo, khu đất thương mại HC02, giá khởi ểm 1,2 tỷ!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...