Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 188:
Chủ đại lý xe đã đợi sẵn ở cửa. Vừa th chiếc Maybach đặc trưng của Cố Tự, ta lập tức chạy lên, sốt sắng kéo cửa xe: “Tổng giám đốc Cố! Gió nào đưa ngài đến đây thế này?”
Cố Tự vì muốn đơn giản hóa mọi việc nên tất cả xe của đều mua ở chỗ ta. Lần trước bị cháy mất một chiếc, sau đó lại tậu một chiếc y hệt ở đây.
Hứa Nam Châu nh nhẹn nhảy xuống xe, nói: “ cùng ! Ông chủ, xe của đã chuẩn bị xong chưa?”
“Ôi, ra là cô Hứa!” Ông chủ đại lý xe lúc này mới th Hứa Nam Châu, ta vội vàng làm động tác mời: “Xong , xong xuôi cả , mời cô theo lối này.”
Ở giữa phòng trưng bày, một chiếc xe thể thao được phủ vải nhung đỏ yên lặng đậu đó. Hai nhân viên kinh do đeo găng tay trắng, kéo tấm vải ra “xoẹt” một tiếng, giống như đang khai mạc một tác phẩm nghệ thuật.
Chiếc Ferrari màu đỏ lửa rực rỡ hiện ra trước mặt mọi .
Tuy đây là lần thứ hai nhận xe, nhưng tâm trạng Hứa Nam Châu còn phấn khích hơn lần trước.
Cô vòng qu xe hai vòng, hào hứng nhờ nhân viên bán hàng chụp ảnh giúp cô ở nhiều góc độ.
Cố Tự nhướng mày: “Chiếc xe đẹp đ, hợp với cô.”
Hứa Nam Châu mở cửa cánh bướm: “ đưa dạo một vòng nhé?”
Cố Tự cười ngồi vào xe: “Hay quá, vẫn còn nợ cô một bữa ăn.”
Hứa Nam Châu kh nhớ rõ chuyện này là khi nào, nhưng trong ấn tượng thì quả thật đã nói câu đó.
Cố Tự nhắc nhở cô: “Tối hôm tiệc tân gia, cô còn nhớ kh?”
Hứa Nam Châu lúc này mới nhớ ra.
Cô ngồi vào xe, hưng phấn sờ chỗ này, chạm chỗ kia. Một lát sau, cô hỏi Cố Tự: “ biết lái kh?”
Cố Tự ngẩn , phản ứng đầu tiên là: “Cô bằng lái kh?”
“Đương nhiên!” Hứa Nam Châu nói: “ chỉ là kh biết lái Ferrari thôi.”
Cố Tự mở cửa xe: “ lái giúp cô đến một chỗ vắng vẻ.”
vừa lái xe vừa tỉ mỉ giải thích cho Hứa Nam Châu c dụng của từng nút bấm, lặp lặp lại vài lần mà kh hề tỏ ra phiền phức.
Sau khi xác nhận cô đã ghi nhớ, Cố Tự dừng xe bên đường, nhường cho Hứa Nam Châu lái.
Hứa Nam Châu kh kiểm soát được lực, đạp ga một cái, chiếc xe gầm lên, phóng vọt như tên bắn. Cả hai bị quán tính đẩy mạnh vào lưng ghế.
Cố Tự nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, đôi mắt lấp lánh của cô, bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng cũng vô thức cười theo.
Chiếc xe chạy thẳng đến nhà hàng trên đỉnh núi, nơi Cố Tự đã đặt chỗ.
Hứa Nam Châu xem thực đơn, gọi một phần đĩa thập cẩm đặc biệt của đầu bếp, kh biết gọi thêm gì nữa, cô đóng thực đơn lại.
Cố Tự cười: “Đừng tiết kiệm tiền cho .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
gọi thêm vài món nữa, cùng với hai món tráng miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-188.html.]
Tài nấu nướng của Lâm Bá ngon, còn ngon hơn nhà hàng này, nhưng kh khí ở đây thì tuyệt vời.
“Hôm nay đến hơi sớm,” Giọng Cố Tự mang theo chút tiếc nuối: “Nếu đến vào buổi tối, còn thể xem màn trình diễn ánh sáng.”
Nói xong, chợt nhớ ra ều gì đó, hỏi: “Tuần sau Đ Nam Á khoảng hai ngày, nếu cô hứng thú, thể cùng xem thực địa dự án.”
dừng lại, bổ sung: “Hoắc Tr và Lisa còn hỏi thăm cô, nói muốn mời cô dùng bữa.”
Hứa Nam Châu xác nhận lại ngày cụ thể với , sau đó suy nghĩ một lát, và đồng ý.
Sau khi ăn xong, Hứa Nam Châu nói muốn đưa Cố Tự về nhà trước. Cố Tự biết cô hiếm khi tự lái xe, kh yên tâm nên đã bảo tài xế đến dinh thự nhỏ đón , tránh để Hứa Nam Châu đưa .
===
Vài ngày sau, nhịp sống của Hứa Nam Châu đột nhiên chậm lại.
Mỗi ngày, cô chỉ kiểm tra email, xem các thư Cố Tự gửi đến vấn đề gì kh.
Về phía Lục Trần Chu, cô cũng kh cần bận tâm, hiện tại đang tập trung vào trung tâm nghiên cứu và phát triển mới của Thần Húc.
Gần đây, Hứa Nam Châu mê mẩn việc săn lùng các món ăn ngon trong thành phố. Niềm vui lớn nhất của cô mỗi ngày là lái chiếc Ferrari đỏ chói của , băng qua các con phố lớn nhỏ để tìm kiếm hương vị tuyệt vời.
Mỗi lần nếm được món ngon, cô đều gói lại một phần cho Lâm Bá.
Sau khi ăn xong, Lâm Bá luôn thể tái tạo lại hương vị tương tự, thậm chí còn cải tiến theo khẩu vị của cô.
Sáng sớm hôm nay, Hứa Nam Châu theo lệ thường lái chiếc “tiểu đỏ” của ra ngoài. Điểm đến là một quán tào phớ lâu đời được cho là đã mở được ba mươi năm ở phía Nam thành phố.
Việc thể nổi tiếng với một món ăn sáng bình dân như vậy chắc c bí quyết riêng.
Cô đậu xe bên lề đường, vừa bước đến cửa hàng thì gặp một bà lão tóc bạc ngược chiều.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, khóe mắt Hứa Nam Châu dường như thoáng th một vầng đen.
Hứa Nam Châu đột ngột quay đầu lại, bà lão đã được vài mét. Cô nh chân đuổi theo, giả vờ lơ đãng liếc sang.
Đúng như dự đoán, vầng đen đó vẫn còn ở đó, và nó tụ lại ngay trước n.g.ự.c bà lão.
Cô ngước khuôn mặt bà, môi tím tái, sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi mịn.
“Bác gái,” Hứa Nam Châu vội vàng chặn bà lại: “Bác đang cảm th kh khỏe kh ạ?”
Bà lão ngây một lúc, gượng ép nở một nụ cười: “ kh , cảm ơn cháu quan tâm!”
Nói , bà định bước tiếp.
Hứa Nam Châu kh yên tâm, lại đuổi theo: “Bác ơi, sắc mặt bác thực sự tệ, hay là đến bệnh viện kiểm tra một chút?”
“Cháu gái, cháu thật tốt bụng.” Bà lão xua tay: “ chỉ hơi mệt thôi, về nhà nghỉ ngơi là được.”
Th lớn tuổi cố chấp muốn , Hứa Nam Châu cũng kh còn cách nào khác, chỉ thể bóng dáng bà dần khuất xa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.