Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 193:

Chương trước Chương sau

Lâm Bá rắc thêm vài hạt bắp lên cơm, gắp thêm một đũa rong biển và tảo bẹ, cuối cùng đặt một quả trứng lòng đào đã tiệt trùng vào giữa, rưới nước tương mù tạt tự pha của lên. Bát Poke Bowl đã hoàn thành.

Ông nhẹ nhàng đẩy đĩa đến trước mặt Hứa Nam Châu: “Tiểu thư, vừa ăn vừa xem nhé.”

Poke Bowl nhiều lớp hương vị, ngon miệng, thích hợp để ăn khi đang bận tâm chuyện gì đó.

Hứa Nam Châu dán mắt vào ện thoại, dùng thìa xúc từng muỗng cơm đưa vào miệng.

--- Chương 142 ---

Ai đã đưa cô bệnh viện?

Ăn xong, cô lại di chuyển ra sofa tiếp tục lướt ện thoại, lướt đến mức mắt mỏi nhừ, cũng buồn ngủ.

Cô ngáp một cái, vô thức nằm gục trên sofa. Lâm Bá ôm một chiếc chăn tới, nói: “Tiểu thư, cô ngủ một lát , sẽ giúp cô lướt.”

Hứa Nam Châu nghĩ cũng được, liền dặn dò Lâm Bá: “Lâm Bá, th tin tức nào về vụ cháy ở thành phố Nam thì gọi dậy.”

Lâm Bá gật đầu, nhắc lại: “ biết , thành phố Nam, hỏa hoạn.”

Hứa Nam Châu nằm trên sofa chìm vào giấc ngủ sâu.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trong mơ, lửa bốc lên ngùn ngụt, Dư Huy và vài lính cứu hỏa, mặc đồng phục chống cháy màu cam, đội mũ bảo hiểm, đang vào đám cháy.

Hứa Nam Châu lớn tiếng gọi tên Dư Huy, Dư Huy quay đầu lại, mỉm cười vẫy tay với cô.

Khoảnh khắc tiếp theo, ngọn lửa trở nên lớn hơn, dù Hứa Nam Châu gọi thế nào, Dư Huy cũng kh động đậy, cuối cùng ngọn lửa lớn đã nuốt chửng . Hứa Nam Châu giật tỉnh giấc.

Cô vẫn nằm trên sofa trong phòng khách, bên ngoài trời đã tối.

Ngay lúc này, Lâm Bá cầm ện thoại chạy đến gọi Hứa Nam Châu dậy: “Tiểu thư, thành phố Nam! Hỏa hoạn!”

Hứa Nam Châu vội vàng cầm l ện thoại, màn hình là một video do qua đường quay.

Một nơi giống như nhà kho, lửa đang bùng cháy từ bên trong.

quay phim nói: “Đây là nhà kho ở đường Hướng Dương, đột nhiên bốc cháy, vẻ khá nghiêm trọng, kh biết khi nào lính cứu hỏa mới đến.”

Hứa Nam Châu th trong video, ngọn lửa bị ánh sáng đen quấn l, vô cùng quái dị.

Cô vội gọi cho Dư Huy, nhưng kh ai nghe máy.

===

Đội cứu hỏa thành phố Nam.

Dư Huy và đồng đội trở về đội vào buổi trưa. Buổi chiều kh việc gì, họ tiến hành tập luyện thể lực theo lịch trình huấn luyện.

Dư Huy và các thành viên vừa hoàn thành nhóm bài tập thể lực cuối cùng, đang nằm dài trên ghế dài lau mồ hôi, chu báo động chói tai bỗng vang lên.

Đồng thời, đèn báo động màu đỏ trên trần nhà bắt đầu quay cuồng ên cuồng, nhuộm đỏ cả nhà xe.

Trong loa truyền ra mệnh lệnh: “Toàn thể chú ý! Nhà kho vải ở số 137 đường Hướng Dương xảy ra hỏa hoạn, cảnh báo cháy cấp hai! Xe số ba, xe số bảy lập tức xuất phát!”

Dư Huy lập tức bật dậy, vừa chạy vừa mặc quần chống cháy, chỉ huy mọi chuẩn bị lên xe.

Xe số ba là xe chữa cháy chủ lực, trên xe ngoài Dư Huy còn bốn khác.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Xạ thủ Vương Hổ vừa bò lên ghế lái thì đột nhiên rên lên một tiếng, theo phản xạ ôm cánh tay.

Dư Huy phát hiện ra, hỏi: “Hổ Tử, vết thương của lại bị rách à?”

Vương Hổ nghiến răng: “Khốn kiếp! Kh cẩn thận lúc lên xe, bị bung chỉ .”

Dư Huy lập tức kéo cửa xe ra, gầm lên: “Triệu Dịch Cương! Thay Vương Hổ!”

Triệu Dịch Cương lao ra từ phòng tập gym, nhảy phóc lên xe.

Dư Huy qu, xe số bảy vẫn còn trống một vị trí.

“Lão Chu đâu?!”

Mọi hô hoán tên Lão Chu, một chạy ra từ phòng trực ban: “Chỉ huy, hôm nay kh được, con trai tái phát bệnh, đến bệnh viện.”

Dư Huy đành sắp xếp lại: “Trần Khiếu! Thay Lão Chu!”

Trần Khiếu là lính mới, vừa mới chuyển chính thức, nghe Dư Huy gọi tên, ôm mũ bảo hiểm chạy như ên đến, một tay vẫn đang cài cúc áo.

Hai chiếc xe cứu hỏa hú còi lao nh đến hiện trường vụ cháy.

Tại số 137 đường Hướng Dương, khói cuồn cuộn bốc lên.

Nhảy xuống xe, Dư Huy quan sát hiện trường ngay lập tức. Cảnh sát dẫn một đến bên cạnh : “Đây là phụ trách nhà kho.”

Dư Huy lớn tiếng hỏi: “ bị mắc kẹt kh? Trong kho chứa những gì?”

phụ trách là một đàn nhỏ bé đeo kính, ta lắc đầu: “Kh, kh ai cả, bên trong chỉ vải, chỉ là vải thôi…”

Dư Huy kh nghi ngờ gì, quay đầu định ra lệnh thì chợt cảm th gì đó kh đúng.

Các thành viên xếp hàng phía sau : Lão Trần, Đại Vĩ, Hàn Tiểu Bân, Chu Lợi Quân, Trương Ba, cùng với Triệu Dịch Cương và Trần Khiếu thay thế, và cả chính

Tất cả đều là những mà Hứa Nam Châu đã chỉ ra trong bức ảnh sáng nay!

Nghĩ đến đây, đầu Dư Huy như bị ù , một luồng khí lạnh vô hình bò dọc sống lưng .

Làm trên đời lại sự trùng hợp đến mức này?

“Đội trưởng! Đội trưởng!” Triệu Dịch Cương th Dư Huy ngây , vẫy tay trước mặt : “Phương án triển khai?”

Lửa đang bốc cao, kh còn thời gian để chần chừ. gạt bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, vừa định ra lệnh thì nghe th gọi từ đám đ.

Là Hứa Nam Châu.

Dư Huy bản năng nâng chân bước về phía cô.

Chưa đến gần, giọng Hứa Nam Châu đã trở nên rõ ràng: “Dư Huy! Kho hàng vấn đề! Nguy hiểm!”

Dư Huy phản ứng nh, quay chạy về phía phụ trách kho, túm l cổ áo đàn : “Khai thật ! Trong kho còn gì nữa?!”

Chiếc kính của phụ trách bị lệch sang một bên, tr t.h.ả.m hại, ánh mắt lảng tránh, môi run rẩy nói: “, polyurethane…”

Polyurethane kh được ứng dụng rộng rãi trong ngành gia c may mặc, nhưng cũng kh là hiếm. Th thường, chỉ cần được bảo quản đúng theo quy định phòng cháy chữa cháy thì sẽ kh gây nguy hiểm.

“Điều kiện bảo quản thế nào?” Dư Huy gầm lên: “ tủ chống cháy kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...