Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 201:
Cố Tự giả vờ thở dài: “ th tâm trí đều hướng ra biển , chi bằng cứ thuận theo ý vậy.”
Khóe miệng Hứa Nam Châu kh thể nào khép lại được.
Một giờ sau, xe đến khu nghỉ dưỡng. Cố Tự lái xe xuyên qua đám đ, dọc theo bờ biển thẳng lên lưng chừng núi. một căn biệt thự ở đây.
Biệt thự được xây trên vách đá, toàn bộ cửa kính sát đất hướng thẳng ra biển. Lúc này đang là hoàng hôn, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào nhà, phủ lên căn nhà một lớp vàng óng.
Biệt thự được trang trí theo phong cách tối giản, kh đồ nội thất và đồ trang trí thừa thãi. Bàn trà đá cẩm thạch trắng, sofa da thật màu trắng, rèm cửa trắng tinh, ngay cả cây đàn piano lớn trong kh gian trũng ở giữa sảnh cũng là màu trắng tuyết.
Ngón tay Hứa Nam Châu gõ vào phím đàn piano, tạo ra vài âm th đơn giản.
Trước đây cô từng học piano hai năm để chuẩn bị bước chân vào showbiz, nhưng tiếc là cô kh chịu được khổ luyện và cũng kh năng khiếu, nên đã bỏ cuộc.
Nhưng nhờ kinh nghiệm này, cô nhận ra giá trị của cây đàn Steinway trước mặt.
Một phụ nữ trung niên mặc trang phục địa phương ra từ bên trong, cúi đầu chào Cố Tự một cách cung kính. Họ trao đổi vài câu, phụ nữ mỉm cười thân thiện với Hứa Nam Châu, rời khỏi phòng khách.
Cố Tự tới: “Cô nói được tiếng đơn giản, cứ gọi cô là A Lai là được. Bình thường cô sẽ lo liệu mọi việc ở đây.”
Ngón tay thon dài của lướt trên phím đàn, tạo ra một chuỗi âm th du dương, cuốn hút.
“Muốn thử một chút kh?”
Hứa Nam Châu vội vàng xua tay: “ kh năng khiếu này, hai tay kh thể phối hợp nhịp nhàng được.”
Cố Tự kh nói gì nữa, chỉ tay về phía cầu thang xoắn ốc: “Phòng của ở tầng hai.”
dừng lại một chút, bổ sung: “ sẽ quay về khu dự án để ở.”
Đang nói chuyện, A Lai bưng khay tới, trên khay đặt hai ly nước giải khát.
A Lai nói một câu tiếng , ra hiệu cho Hứa Nam Châu cầm l ly.
Cố Tự phiên dịch cho cô: “Đây là nước ch dây, nếm thử xem.”
Hứa Nam Châu nói lời cảm ơn, uống một ngụm. Vị chua chua ngọt ngọt, mát lạnh, đã xua tan hết mọi nóng bức trong cơ thể cô.
Hứa Nam Châu muốn về phòng thay đồ, A Lai dẫn đường, đưa cô đến phòng ngủ.
--- Chương 148 --- Trận đấu Quyền
Tầng hai hai phòng ngủ và một phòng khách nhỏ, phong cách giống như tầng dưới, đơn giản và trang nhã.
Điều khiến cô bất ngờ là một giá sách lớn dựa vào tường, cao vút lên tận trần nhà, chất đầy sách vở được xếp ngay ngắn.
Đây là vật phẩm phức tạp duy nhất mà Hứa Nam Châu th trong căn biệt thự này.
Nếu chỉ tầng một, cô còn tưởng căn biệt thự này luôn bị bỏ trống, nhưng khi cô tùy tiện rút vài cuốn sách ra xem, bên trong lại đầy dấu vết sinh hoạt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sách đều là sách ngoại văn, những chỗ trống viết đầy các ghi chú bằng tiếng . Nét chữ sắc sảo và đơn giản, kh cần nghĩ cũng biết là của Cố Tự.
“Cô?” A Lai nhắc nhở Hứa Nam Châu. Hứa Nam Châu đặt sách lại chỗ cũ, theo cô vào phòng ngủ.
Phòng ngủ thậm chí còn đơn giản hơn: một chiếc giường, một tủ quần áo âm tường, một phòng tắm khô ráo tách biệt, chỉ vậy.
Thứ duy nhất thể gọi là xa xỉ chính là ban c riêng được ngăn cách bằng hai cánh cửa trượt.
Bên ngoài ban c là đại dương x biếc.
Vùng biển này là khu vực mở thuộc Ấn Độ Dương, đẹp hơn biển Hải Thành nhiều.
A Lai đẩy vali của Hứa Nam Châu vào phòng thay đồ, mỉm cười với cô rời .
Hứa Nam Châu l ra bộ đồ đã phối sẵn từ vali, khoác thêm một chiếc túi đeo chéo mini, xuống lầu tìm Cố Tự.
Cố Tự cũng đã thay quần áo, một chiếc áo ph trắng đơn giản và một chiếc quần jean, đang dựa vào cây đàn piano thẫn thờ.
“ xong !” Hứa Nam Châu gọi một tiếng. Cố Tự quay đầu lại, th bộ trang phục của Hứa Nam Châu, khen một câu: “ đẹp.”
Hứa Nam Châu cũng nghĩ như thế.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hai ra cửa sau biệt thự. Cố Tự mở cửa cuốn ện bên cạnh, bên trong là một chiếc Lamborghini màu đen mờ và một chiếc mô tô Ducati cổ ển cực ngầu.
“Chọn một chiếc .” Cố Tự nói với Hứa Nam Châu.
Hứa Nam Châu kh chút do dự chỉ vào chiếc mô tô: “Cái này!”
Cố Tự cầm chiếc mũ bảo hiểm bên cạnh đưa cho Hứa Nam Châu, sau đó l chìa khóa xe trên tường, sải bước dài leo lên mô tô. vừa cài mũ bảo hiểm vừa đợi Hứa Nam Châu.
Sau khi Hứa Nam Châu đội mũ bảo hiểm xong, hai cùng phóng xe đến chợ đêm.
Trên đường nhiều khách du lịch, mô tô lách léo linh hoạt qua dòng xe cộ đ đúc. Hứa Nam Châu đã chọn đúng, xe thể thao ở đây kh thể chạy nh được.
Xe dừng lại bên đường. Hứa Nam Châu hưng phấn xuyên qua khu chợ đêm náo nhiệt và đ đúc, giơ ện thoại lên dừng lại ở các quầy hàng. Cô lúc chọn một đôi b tai thủ c, lúc lại mua một chiếc khăn lụa màu sắc rực rỡ.
Cố Tự sợ cô lạc, theo sát. kh nói nhiều, chỉ khi Hứa Nam Châu do dự hỏi ý kiến mới nói vài câu. Lần nào cũng dứt khoát chọn một món, kh bao giờ dùng những câu nói qua loa như “cái nào cũng được”.
“Cái này ngon lắm!” Hứa Nam Châu đột nhiên quay lại, đưa cho một xiên mực nướng thơm lừng.
Cố Tự theo phản xạ lùi về sau, rõ thứ đó xong, khẽ nhíu mày.
Hứa Nam Châu hỏi: “ chê hàng quán vỉa hè ?”
Cố Tự nói: “Cũng kh ...”
Hứa Nam Châu tiến lại gần: “ chưa từng ăn bao giờ ?”
“Kh thể nào? Tổng giám đốc Cố kh ăn đồ ăn vỉa hè ư?”
“Ăn thử , thơm lắm đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.