Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 209:
Cô khoác áo choàng tắm ra ban c phòng ngủ, cả chìm vào chiếc ghế sofa mềm mại, nghe tiếng thủy triều rút xuống và nghịch ện thoại, nhưng nh cô th chán.
Đứng dậy đến phòng khách tầng hai, Hứa Nam Châu muốn tìm một cuốn sách trong tủ để dễ ngủ, nhưng lật qua lật lại, toàn là sách ngoại văn, những ký tự đó nối liền nhau, đừng nói là ru ngủ, chỉ thôi cũng th chóng mặt.
Cô quay xuống lầu, A Lai nghe th tiếng động, bước ra khỏi phòng, vừa ra hiệu vừa dùng tiếng đơn giản hỏi Hứa Nam Châu cần gì.
Hứa Nam Châu cười, nói bằng tiếng : “I just can’t sleep.” ( chỉ là kh ngủ được.)
A Lai gật đầu, tỏ vẻ hiểu, bảo Hứa Nam Châu đợi một chút, cô vào bếp, hâm nóng một cốc sữa cho Hứa Nam Châu.
Hứa Nam Châu nói lời cảm ơn uống hai ngụm, cầm cốc lại trong phòng khách.
Ánh mắt cô dừng lại trên cây đàn grand piano ở giữa phòng khách.
Kh khán giả, cũng kh sợ làm phiền khác, Hứa Nam Châu dứt khoát ngồi xuống, tùy tiện đàn lung tung trên phím đàn.
Ban đầu chỉ là gõ loạn xạ, dần dần cô lại gảy được vài ệu nhạc, nhưng nghe kiểu gì cũng giống nhạc nền của phim kinh dị.
Cô càng đàn càng vui vẻ.
Đàn được mười m phút, cô thỏa mãn đóng nắp đàn lại, mỉm cười với A Lai đang đứng bên cạnh, trở về phòng ngủ.
===
Ngày hôm sau, Hứa Nam Châu tỉnh dậy một cách tự nhiên. Cô vươn tay sờ ện thoại đầu giường, màn hình sáng lên, hiển thị một tin n từ Cố Ngạn.
【Hôm nay em định làm gì? nghỉ phép .】
Hứa Nam Châu dụi mắt, nhớ ra kế hoạch ban đầu của là dạo lo qu, cảm nhận phong tục địa phương, cô trả lời tin n đơn giản.
Cố Ngạn kh trả lời lại. Hứa Nam Châu giờ tin n gửi, đó là hai tiếng trước. Cô đặt ện thoại xuống, chậm rãi đứng dậy vệ sinh cá nhân.
Khi cô xuống lầu, A Lai đang dọn dẹp phòng khách. Th cô xuống, mỉm cười chỉ ra bãi biển ngoài cửa sổ: “Boss.”
Hứa Nam Châu đến trước cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, th trên mặt biển x thẳm, một đàn đang đạp trên ván lướt sóng, mạnh mẽ nhảy qua từng con sóng này đến con sóng khác.
Hứa Nam Châu kh chắc c hỏi: “Đó là Cố Ngạn à?”
A Lai gật đầu mạnh: “Boss!”
Hứa Nam Châu bật cười, vẫy tay về phía mặt biển xa xa, chẳng bận tâm th hay kh, sau đó quay lại nhà ăn để dùng bữa sáng.
A Lai đã chuẩn bị vài món đơn giản nhưng lành mạnh: salad trái cây tươi, trứng ốp la, bánh mì nướng, vài loại mứt, và một cốc sữa.
Vừa ăn xong bữa sáng, Cố Ngạn cũng vừa vặn cầm ván lướt sóng quay về.
“Đợi một lát,” gật đầu với Hứa Nam Châu, “ tắm rửa, thay đồ đã.”
Chương 154: Ở đây đồ tốt
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai mươi phút sau, hai cuối cùng cũng ra khỏi cửa.
Cô nghĩ Cố Ngạn sẽ vài sắp xếp nào đó, dẫn cô đến những địa ểm check-in nổi tiếng, nhưng kh ngờ chỉ cùng cô dạo kh mục đích trên phố.
Hứa Nam Châu thích sự sắp xếp này, nếu Cố Ngạn kh liên tục nói về c việc thì sẽ tuyệt vời hơn nữa.
Hứa Nam Châu cảm th cạn lời, ai lại muốn nghe chuyện c việc trong khi đang nghỉ mát chứ?!
Cô đành gượng gạo chuyển chủ đề: “Haha, nói đến việc tăng ca họp hành cuối tuần, khi nghỉ ở đây thì thường làm gì vào cuối tuần?”
Cố Ngạn khựng lại một chút, còn chưa kịp trả lời, Hứa Nam Châu đã ném ra một câu hỏi khác:
“Kh ngờ c ty niêm yết còn những chi tiết phức tạp như vậy. Vậy lúc cua l vào mùa, đặc biệt ăn kh?”
Tuy câu hỏi hơi kỳ lạ, nhưng Cố Ngạn vẫn nghiêm túc suy nghĩ và trả lời từng câu một.
“Khi nghỉ dưỡng, ít khi để ý đó là cuối tuần hay ngày thường. Thường thì đọc sách hoặc bơi.”
“Về phần cua l, ngại mất thời gian để ăn nên ăn khá ít. Tuy nhiên, nếu em thích, đợi đến mùa sẽ cho gửi đến cho em một ít.”
Cố Ngạn đã hiểu rằng Hứa Nam Châu kh muốn nói chuyện c việc, thầm thở phào nhẹ nhõm.
kh giỏi ở một với phụ nữ, kh biết nói gì để duy trì khoảng cách vừa . Hỏi quá nhiều, vẻ như đang xâm phạm quyền riêng tư của cô. Nếu kh hỏi, lại chẳng hiểu gì về Hứa Nam Châu, kh tìm ra chủ đề chung.
Còn nói chuyện về bản thân , Hứa Nam Châu dường như cũng kh hứng thú.
Ngoại trừ c việc, chẳng tìm được chủ đề nào để nói.
Lúc này, kh khỏi nghĩ, nếu là Cố Ngạn, ta sẽ nói gì nhỉ?
Giống như trẻ con nũng nịu, hỏi “Châu Châu ơi, lát nữa chúng ta uống trà sữa nhé”?
cảm th rợn , lại nghĩ đến Lục Trần Chu.
Khi và Hứa Nam Châu ở cùng nhau, dường như họ chỉ tập trung vào việc của riêng , kh nhiều giao tiếp.
Thôi được , vậy thì nói về cua l vậy.
Từ việc nuôi cua l cho đến bộ dụng cụ ăn cua chuyên dụng, chủ đề của hai càng lúc càng xa, kh biết từ lúc nào đã chệch khỏi phố chính tập trung khách du lịch, rẽ vào một con hẻm yên tĩnh.
Đây là khu dân cư địa phương, hai bên đường là những biệt thự mang kiến trúc Nam Dương.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khi ngang qua một căn biệt thự tường trắng, Hứa Nam Châu th cổng sân rộng mở, vài trẻ tuổi đang ra vào khuân vác đồ đạc, đều là những hộp trang sức tinh xảo hoặc hộp đựng đồ lặt vặt.
Sau khi mang đồ ra, một đội mũ lưỡi trai sắp xếp chúng gọn gàng lên chiếc bàn dài trong sân, lần lượt mở nắp ra.
Chẳng m chốc, toàn bộ chiếc bàn dài đã phủ kín các loại hộp nhỏ.
Hứa Nam Châu vô thức dừng bước, theo thói quen nheo mắt . Mặc dù những thứ trong hộp được chế tác tinh xảo, nhưng hầu hết chúng đều kh giá trị gì đặc biệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.