Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 212:
“Tớ đang ở Phố Đồ Cổ Tấn Nam nè!” Cô hét lên với bên cạnh: “Mì của đừng cho hành lá nhé!”
Sau đó tiếp tục nói vào camera: “Tớ đến xem món đồ tốt nào kh, mang về tự bán.”
Hứa Nam Châu thật kh ngờ, Khương Mộc Dao sau khi cắt tóc ngắn lại tr như biến thành một khác.
“ nói ,” Khương Mộc Dao ăn một miếng mì, nói lấp lửng: “Tớ thể giúp được gì.”
“ và nhà họ Khương…”
“Chia tay ! Tớ cãi nhau với họ một trận, họ cứ khăng khăng muốn tớ gả cho Dịch Giản. Lý nào tớ lại làm bàn đạp cho Khương Mộc Th chứ? Nực cười!”
Cô nhớ ra ều gì đó, bật cười: “Cái thằng Dịch Giản đó, dứt khoát kh về Mỹ nữa .”
Nghe vậy, Hứa Nam Châu cũng cười theo: “Thảo nào ta cứ n tin cho tớ lúc nửa đêm…”
Nói được nửa câu, cô ngước lên th Cố Ngạn đang chằm chằm vào .
Cô thu lại nụ cười: “Thật ra tớ kh việc gì quan trọng, chỉ là vài món đồ muốn nhờ xem giúp.”
“Được, gửi qua đây .”
Chương 156: Đi thong thả, kh tiễn
Hứa Nam Châu cúp ện thoại, gửi ảnh cho Khương Mộc Dao.
Giọng Cố Ngạn truyền đến từ phía đối diện: “Mối quan hệ của em với nhà họ Khương khá thân thiết nhỉ.”
“Cũng tạm thôi,” Hứa Nam Châu tùy tiện đáp, dừng lại, hiếm khi giải thích thêm vài câu: “ và cô từng làm việc chung ở Bàn Thạch Trấn, cô là tốt, giờ đã thoát khỏi nhà họ Khương và tự lập .”
Cô chống cằm Cố Ngạn: “ vẻ ghét nhà họ Khương, vì thế?”
Cố Ngạn: “Cha cô ta từng lừa cha hai trăm triệu.”
Hứa Nam Châu: “… Kh l lại được à?”
Cố Ngạn gật đầu: “Ừ.”
“Mua đồ giả à?”
Cố Ngạn gật đầu, thở dài: “Ừ.”
“Vậy thì đúng là khó đòi lại .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-212.html.]
Ngành sưu tập đồ cổ phức tạp, nếu đã chịu thiệt thòi, chỉ thể trách bản thân kh mắt .
Đang nói chuyện, ện thoại của Khương Mộc Dao lại gọi đến.
“Nam Châu, m món đồ này tớ cũng kh dám chắc lắm, tớ sẽ nói với từng món một nhé.”
“Cuốn sách kia, tớ giống như Sách mẫu thêu Triều Châu. Vào thời Dân Quốc, thêu Triều Châu phổ biến ở Nam Dương, cuốn mẫu này chắc hẳn là d mục mà các xưởng thêu dùng để giới thiệu kỹ thuật thủ c cho khách hàng, lúc đó cũng yêu cầu bảo mật thương mại, nên số lượng tồn tại hiếm.”
“Tấm vải thêu kia, tớ chưa từng th mẫu thêu này, nhưng nó được làm bằng chỉ vàng thật, phía sau một hình totem. Về ý nghĩa của nó, tớ đã gửi cho Giáo sư Phan , đợi trả lời.”
“Cái đĩa đen sì kia, hoa văn tr giống phong cách Phật giáo của khu vực Myanmar, tớ cũng gửi cho Giáo sư Phan . Tóm lại, cả ba thứ này đều đợi ý kiến chuyên môn của .”
Hứa Nam Châu nghe cô nói một hồi mà chẳng kết luận nào, kh khỏi mỉa mai: “Cô Khương đại tiểu thư, trình độ của … hơi đáng lo ngại đ!”
Khương Mộc Dao phản bác: “Ê ê ê! lại trách tớ được? M món l toàn là đồ ít biết đến của nước ngoài, tớ còn chưa nắm rõ hết đồ của nước , làm mà biết đồ của một nước nhỏ như vậy được.”
Hứa Nam Châu nghĩ lại, kh thể kh thừa nhận cô nói lý: “Được , vậy bây giờ chỉ thể chờ Giáo sư Phan trả lời thôi à?”
“Nếu muốn nói chuyện phiếm với tớ cũng được.”
“Vậy thì tớ xin phép nói lời tạm biệt (say byebye) với đây.”
Khương Mộc Dao cười nói: " kỳ cục vậy? Tớ coi là bạn mà... Hử? Giáo sư gọi lại , chờ chút, tớ kéo vào, ba chúng ta cùng nói chuyện."
Giáo sư Phan tham gia video call. Vừa th Hứa Nam Châu, mắt liền sáng rỡ: "Cô Hứa? Lần trước vội quá, quên béng xin th tin liên lạc của cô."
Hứa Nam Châu chào Giáo sư Phan: "Chuyện đơn giản thôi ạ, lát nữa sẽ kết bạn với thầy."
Khương Mộc Dao đùa: "Kh được đâu! Hai đừng âm mưu gì mà gạt , trung gian này ra khỏi cuộc chơi đ nhé!"
Giáo sư Phan cười: "Mộc Dao à, cháu yên tâm một trăm phần trăm , chú kh làm m chuyện đó đâu."
Nhưng Hứa Nam Châu lại cố ý nói: " thì kh nhân phẩm tốt như Giáo sư Phan đâu, biết đâu đ ngày nào đó sẽ đá ra thật."
Khương Mộc Dao và Giáo sư Phan cùng phá lên cười.
Trở lại chuyện chính, Giáo sư Phan trở nên nghiêm túc. Ông đẩy gọng kính, bảo Hứa Nam Châu đưa ba món đồ ra trước ống kính một lần nữa để xem kỹ chi tiết, giải thích từng món cho cô.
"Cái đĩa kim loại đó, tên đầy đủ là Đĩa bạc Thủ lĩnh bang Shan (Myanmar). Cô đưa phần đáy lại gần hơn... Đúng , ngay chỗ đó, th chữ 'Vĩnh Xương Ký 1927' kh? Đây là lễ vật mà gia tộc thủ lĩnh bang Shan đặt làm từ tiệm bạc của nước ta thời đó, dùng để cống nạp cho các quan chức thuộc địa."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Được chạm khắc từ bạc nguyên khối, đôi mắt chim c được khảm bằng sapphire. Về giá cả thì, trước đây một chiếc tương tự từng được đấu giá khoảng năm mươi nghìn đô la Mỹ. Nhưng cái này của cô ngoại hình hơi trung bình, đoán khoảng bốn mươi nghìn là ổn."
"Còn về tấm vải kia, đó là cổ vật thêu cung đình của Vương triều Lanna, dùng sợi vàng, sợi l đuôi c và sợi tơ lụa để dệt lẫn, sử dụng kỹ thuật 'thêu chỉ vàng quấn'. Từng khoa khảo cổ của một trường đại học Đ Nam Á trả tám trăm bảy mươi nghìn baht để mua một mảnh tàn dư tương tự. Cô thể tham khảo, nhưng theo ý , mảnh này của cô ít nhất trị giá một triệu baht."
"Cuốn sổ mẫu thì là đồ của nước , Mộc Dao hẳn là nhận ra, kh cần nói nhiều. Chỉ nói giá thôi, đã từng nhà đấu giá ở Hồng K bán với giá hai trăm ba mươi nghìn đô la Hồng K."
Chưa có bình luận nào cho chương này.