Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 232:
Trước khi về, Khương Mộc Dao kiểm tra lại khóa cửa kho B18 lần nữa, xác nhận kh mở được, mới chạy nh theo Hứa Nam Châu. Hứa Nam Châu đến cửa, nheo mắt quan sát xung qu, th an toàn mới lên xe.
Trình Dật lái xe đưa họ đến khu phố cổ.
“M quán ăn ngon vẫn tìm ở khu tập trung khách du lịch, còn những nhà hàng khác khẩu vị quá bản địa, hai chị sẽ ăn kh quen.”
ta đưa họ đến một quán sườn heo nướng. Vừa ngồi xuống, khi Trình Dật chuẩn bị gọi món, Hứa Nam Châu và Khương Mộc Dao đồng th nói: “Chỉ gọi một suất thôi! Ba chúng ta chia nhau ăn.”
Họ kh bao giờ quên được nỗi sợ hãi bị món giò heo khổng lồ thống trị.
Trình Dật đành chịu, nghe theo họ gọi một phần sườn heo nướng mật ong, kèm dưa chuột muối chua và sốt mù tạt.
Trong lòng ta c.h.ử.i thầm: Đã giàu như thế mà vẫn keo kiệt!
Hứa Nam Châu nếm thử một miếng, kh ngờ lại ngon hơn sườn heo hôm đầu tiên nhiều. Thịt mềm ẩm, mọng nước, lớp vỏ ngoài giòn tan, kết hợp với nước sốt bí truyền của quán, ăn đỡ ng.
Một suất chỉ đủ cho một ăn. Hứa Nam Châu bảo Trình Dật gọi thêm hai suất nữa.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trình Dật: “…Hai chị cảm th hai trăm đô la Mỹ một ngày trả cho chưa đủ ?”
Ăn xong, Trình Dật đưa hai về khách sạn, kết thúc lịch trình một ngày.
Hứa Nam Châu xuống xe, quay lại nói với Trình Dật: “Kh được nói bất cứ ều gì đã xảy ra ngày hôm nay ra ngoài, nếu kh, biết đ, tiền của chúng đủ để mua bất cứ thứ gì ở đây, bao gồm cả…”
Cô đưa ngón tay thon dài trắng nõn lên, chỉ vào đầu Trình Dật.
Trình Dật c.h.ế.t lặng. Khi ta định thần lại, Hứa Nam Châu đã bước vào khách sạn .
ta muốn khóc mà kh ra nước mắt: “Kh, lại nữa ? Mạng sống của phiên dịch viên kh mạng sống à?”
Chương 171 Một cuộc đời khác (1)
Ngày hôm sau, c việc dọn dẹp được chuyển sang kho B19.
Vẫn là ba bọn họ. Vì hầu hết đồ đạc ở B17 đã được bán, kh gian trống thích hợp để chứa đồ lặt vặt của B19.
Tình trạng của kho B19 giống hệt những gì Hứa Nam Châu đã th trước đây, đồ đạc quá vụn vặt, cô nhất thời kh thể tìm th thứ gì giá trị. Đến khi bắt đầu dọn dẹp, cô mới phát hiện ra rằng đồ đạc trong kho này kh thuộc về toàn bộ gia tộc Nordstad, mà chỉ là kh gian lưu trữ cá nhân của một thành viên trong đó.
Hơn nữa, đó là một phụ nữ.
Từ những con búp bê cũ thời thơ ấu đến những bức thư tình thời thiếu nữ, tất cả những vật phẩm ghi lại quá trình trưởng thành của cô đều được cất giữ trong kho hàng nhỏ bé này.
Vật lớn nhất là cây đàn piano cũ kỹ được phủ bằng giẻ rách, nằm ngay giữa kho.
Khương Mộc Dao bước tới, kiểm tra kỹ lưỡng, lắc đầu với Hứa Nam Châu: “Đáng tiếc, cây đàn piano này chẳng đáng giá là bao.”
Cô qu: “Xem ra nói đúng, kho này thực sự kh gì đáng giá. Chúng ta thu dọn một chút, gọi đến kéo bán phế liệu thôi.”
Hứa Nam Châu gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào cây đàn piano.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-232.html.]
Nó khiến cô nhớ đến cây đàn grand piano màu trắng trong biệt thự ven biển. Cô chụp vài bức ảnh và gửi cho Cố Tự.
Cố Tự đang ở trong phòng họp. vừa trút một tràng giận dữ, liên tiếp khiển trách vài quản lý cấp cao, khiến kh khí lúc này đặc biệt căng thẳng. Chiếc ện thoại úp mặt trên bàn đột nhiên rung lên một cái, âm th vang lên một cách chói tai trong phòng họp yên tĩnh. Khi mọi nhận ra th, kh ai dám ngẩng đầu lên.
Cố Tự mím chặt môi, cầm ện thoại lên. sững trong giây lát khi th đó là tin n của Hứa Nam Châu.
mở cửa sổ trò chuyện, th ảnh chụp một cây đàn piano cũ kỹ, bối cảnh dường như là trong một kh gian kín chật chội. nghĩ Hứa Nam Châu nhờ giám định, nên dùng hai ngón tay phóng to màn hình, xem xét nhãn hiệu và chất lượng của cây đàn, trả lời:
[Chắc là một cây đàn cũ thuộc thương hiệu tầm trung của Đức, tình trạng bảo quản tệ, giá trị thị trường kh cao.]
Vừa gửi tin n , lại nhận được một tin n khác từ Hứa Nam Châu:
[ vừa th cây đàn này, tự dưng nhớ tới , nên gửi cho xem.]
Cố Tự tựa lưng vào ghế, trong mắt chỉ toàn là chữ “nhớ”. Kể từ lần chia tay ở sân bay, cả hai nh chóng lao vào c việc bận rộn của nên ít liên lạc, nhiều nhất là chỉ nhấn thích bài đăng của nhau trên mạng xã hội.
Vài ngày trước nghe Cố Tự nhắc đến, cô và bạn bè đã tới Prague, sau đó thì kh th cô đăng thêm động thái nào nữa.
Nhưng Cố Tự đã hình thành thói quen lướt Mạng xã hội trước khi ngủ...
Ông chủ kh lên tiếng, những bên dưới đều bồn chồn lo lắng, dần dần nghiêng đầu lén Cố Tự.
Tuy vẻ mặt kh biểu cảm, nhưng rõ ràng cảm xúc đã dịu lại.
Mọi đồng thời thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Cố Tự lại dán vào bức ảnh kia. Sau khi mở ảnh lên, th vài trang bản nhạc chép tay được kẹp trên giá đàn piano.
dùng hai ngón tay phóng to, nhưng vẫn kh rõ.
【Nam Châu, chụp bản nhạc đó cho xem.】
Hứa Nam Châu nh chóng gửi ảnh tới, hỏi:
【Đây là bản thảo của một nhà soạn nhạc nổi tiếng nào ?】
Cố Tự xem xong, trả lời:
【Khúc nhạc tên là 《Sonate》, tác giả là một tên là Linus Gold. chưa từng nghe nói về này.】
Hứa Nam Châu lại hỏi:
【Vậy thể đàn được nó kh?】
Cố Tự lướt qua nh:
【Được, lát nữa sẽ thu âm lại và gửi cho .】
quay sang nói với mọi : "Giải tán , vài vấn đề vừa nói, mọi về chỉnh sửa lại phương án, ngày mai muốn th phiên bản mới."
Chưa có bình luận nào cho chương này.