Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!

Chương 264:

Chương trước Chương sau

Tay Ngô lão phu nhân run rẩy nắm chặt chiếc vòng ngọc, khó tin Hứa Nam Châu, sau đó từ từ cúi đầu, lẩm bẩm: "Thảo nào..."

"Tháng trước, sau khi trở về từ chùa Quy Nguyên, xe bị t vào hàng rào. Lúc đó chỉ th cổ tay rung lên, tê rần một lúc lâu, nhưng lại kh hề bị thương chút nào. Thì ra... thì ra là như vậy..."

Bà đã hiểu ra, ngẩng đầu Hứa Nam Châu, gật đầu bày tỏ sự biết ơn, mọi lời nói đều kh cần thiết nữa.

Ngô phụ kh nói gì, nhưng sự kinh ngạc của ta kh hề kém Ngô lão phu nhân.

Xem ra, cô gái trẻ này thực sự thể giúp được họ!

Dần dần, ở góc đại sảnh, những trẻ tuổi bắt đầu xì xào to nhỏ.

"Trời ơi... Cô ta nói trúng thật à?"

"Làm thể? Chuyện của bà nội cô ta kh thể nào biết được!"

" hai đã nói cho cô ta biết à?"

"Thế còn chuyện của chú Cả thì ? vẻ mặt của chú kìa, e là chính chú còn kh biết!"

"Quả nhiên là cao nhân!"

Âm th tuy nhỏ nhưng đều lọt vào tai Hứa Nam Châu.

Cô cúi đầu, che khóe miệng đang nhếch lên đầy tự mãn, kh ngờ cô diễn vai đại sư lại thuận lợi đến thế.

Ngô mẫu kinh ngạc dùng tay che miệng, bà mẹ chồng, chồng, bà bước lên một bước khẩn cầu: "Đại sư, cô là tài, cô nhất định cách, đúng kh? Xin cô nhất định giúp đỡ Ngô gia chúng !"

Câu nói này nhắc nhở Ngô phụ, ta ra lệnh cho Ngô Tu Nghiễn: "Tu Nghiễn, còn kh mau đưa Đại sư ... Thoái Tỉnh Trai xem thử?!"

Ngô Tu Nghiễn đang sững sờ Hứa Nam Châu, nghe cha gọi mới hoàn hồn: "Vâng, Hứa tiểu thư, mời cô theo ."

ta dẫn Hứa Nam Châu lên lầu đến Thoái Tỉnh Trai, phía sau là một đám đ tò mò theo.

Hứa Nam Châu muốn đeo khẩu trang, nhưng th tình hình này cũng kh tiện lắm.

Bước vào Thoái Tỉnh Trai, bên trong đã dọn trống, ngay cả bàn sách cũng kh còn.

Mặc dù tỏa ra hắc quang, nhưng rõ ràng là bị nhiễm xạ, đây kh là nơi khởi hắc quang.

Hứa Nam Châu lắc đầu: “Kh chỗ này.”

Phía sau cô, tiếng bàn tán kh ngớt. Hứa Nam Châu ngang ngó dọc nhưng vẫn kh tìm th thứ phát ra ánh sáng đen thực sự.

Cô chợt nghĩ ra ều gì đó, bèn hỏi: “Ngay bên dưới chỗ này là phòng gì?”

Một cô gái phía sau đám đ vội vàng trả lời: “Là phòng x hơi của nội ạ!”

Hứa Nam Châu nói: “Dẫn xuống xem.”

Lại một đám hối hả theo chân Hứa Nam Châu xuống tầng dưới.

Đứng trước cửa phòng x hơi, Hứa Nam Châu lập tức xác nhận, đây chính là nơi khởi ánh sáng đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-264.html.]

Cả tấm cửa phòng cũng bị bao phủ bởi màu đen khiến ta cảm th rợn .

Hứa Nam Châu quay lại mọi , nói với một th niên mặc áo lót và áo sơ mi bên ngoài: “Cho mượn cái áo sơ mi.”

ta lưỡng lự, cô, lại Ngô phụ.

bên cạnh thúc giục: “ ta bảo cởi thì cởi ! Nh lên!”

Th niên cởi áo sơ mi ra, đưa cho Hứa Nam Châu.

“Đợi ở bên ngoài.” Hứa Nam Châu l khẩu trang N95 trong túi ra đeo vào, sau đó dùng chiếc áo sơ mi bọc l tay , mới đẩy cửa phòng x hơi bước vào.

Th hành động của cô, những theo đều sợ hãi, kh cần cô nói cũng kh dám bước vào.

Mặc dù đèn đã được bật sáng, ánh sáng đen vẫn hiện hữu khắp nơi bên trong. Hứa Nam Châu nheo mắt lại, dò tìm từng tấc một để xác định vật thể thực sự phát ra ánh sáng này.

Cuối cùng, ở góc tây nam căn phòng, Hứa Nam Châu th một cái bệ được làm bằng đá.

Trên cái bệ đá này, dường như một ngọn lửa đen khổng lồ, kh ngừng nhảy múa, phát ra ánh sáng đen cực kỳ mạnh mẽ.

Thái dương Hứa Nam Châu truyền đến một cơn đau nhói dữ dội, cảm giác choáng váng và buồn nôn ập đến ngay sau đó. Cô vội vã lùi ra khỏi phòng x hơi, đóng sầm cửa lại.

Ngoài cửa, mọi tò mò hỏi: “Thế nào ?”

chuyện gì vậy?”

“Bên trong là cái gì?”

Sắc mặt Hứa Nam Châu trắng bệch, cô nói với Ngô Tu Nghiễn: “Thứ nhất, cái bệ x hơi ở góc tường, cử chuyên trách tới xử lý.”

“Thứ hai, đưa về Dao Châu Đường ngay lập tức!”

Ngô Tu Nghiễn gật đầu, quát lớn với mọi : “Tất cả tránh ra, đừng chặn đường!”

Mọi nghe vậy nh chóng dạt ra, Ngô Tu Nghiễn dẫn Hứa Nam Châu nh chóng rời khỏi biệt thự và lên xe.

Dù choáng váng, Hứa Nam Châu vẫn kh dám ngủ, cô ngồi ở ghế phụ, dùng móng tay bấm mạnh vào cánh tay .

Ngô Tu Nghiễn gọi ện thoại: “Alo, Cục Môi trường sinh thái kh? muốn gặp Cục trưởng Lưu.”

“Là , Ngô Tu Nghiễn. Nhà một tảng đá e rằng vấn đề, phiền các vị cử đến kiểm tra ngay.”

cần dụng cụ đo bức xạ, đúng vậy. Tảng đá này là do cố mang về từ Châu Âu từ nhiều năm trước, và nội đã chế tác nó thành bệ x hơi.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

cúp ện thoại, lo lắng Hứa Nam Châu: “Hứa tiểu thư, cô ổn kh? cần ngủ một chút kh?”

Hứa Nam Châu lắc đầu một cách yếu ớt.

Ngô Tu Nghiễn th trán cô lấm tấm mồ hôi, bèn ều chỉnh nhiệt độ máy lạnh tăng lên, tiếp tục gọi ện.

“Mẹ, giờ mẹ đưa bà nội sang Quy Ninh Tiểu Trúc bên cạnh nghỉ ngơi một lát , con nghi ngờ cái bệ x hơi phóng xạ. Đừng mang theo bất cứ thứ gì, lát nữa con sẽ cho mang quần áo đến cho hai . Đúng vậy, thay hết tất cả quần áo ra, tập trung chúng lại một chỗ, con sẽ nhờ của Cục Môi trường đến xử lý.”

cúp máy, Hứa Nam Châu một lần nữa, hỏi: “Hứa tiểu thư, cần gọi cho cô Khương để cô chuẩn bị t.h.u.ố.c men cho cô kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...