Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 279:
vừa nhận cuộc gọi vừa đứng dậy về phía cửa sổ: “Alo, Tu Nghiên à, chuyện gì thế?”
Hứa Nam Châu sửng sốt, thầm nghĩ: ta gọi là Tu Nghiên, kh lẽ là Ngô Tu Nghiên thật?
Giọng Cố Tự đứt quãng vọng đến: “Ừm, sẽ cân nhắc, chờ sắp xếp xong sẽ gọi lại cho .”
cúp ện thoại quay lại chỗ ngồi, vẻ mặt bình thường hỏi Hứa Nam Châu: “Vừa nãy em định nói gì?”
Hứa Nam Châu lập tức nuốt những lời định nói vào bụng, chuyển sang thăm dò: “Vừa nãy là…?”
Khóe môi Cố Tự nhếch lên: “Trùng hợp làm , này em cũng quen, chỉ là chưa thân.”
Hứa Nam Châu sững lại, nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của .
Cô âm thầm hừ một tiếng trong lòng, giả vờ kh hiểu, hỏi: “Là Ngô Tu Nghiên?”
Cố Tự gật đầu.
“Hai quen nhau à?”
cười giải thích: “Mẹ là Kinh Thành, học mẫu giáo ở Kinh Thành, học cùng lớp với ta.”
Hứa Nam Châu: …
Lẽ ra cô nên nghĩ tới ều này sớm hơn! Mạng lưới quan hệ của những đại gia tộc này phức tạp chằng chịt, nếu nói họ quan hệ họ hàng cô cũng tin.
Cố Tự cười như kh cười tiếp lời: “Tính kỹ ra, ta hình như là chắt của chồng cũ của bà dì họ ngoại , lẽ tính là họ ?”
Hứa Nam Châu: …
May quá! Cuộc ện thoại kia đến kịp lúc, nếu kh để cô nói hết câu vừa thì đúng là trò cười lớn.
Hứa Nam Châu chợt nghĩ ra ều gì đó, hỏi: “Vậy ta hỏi thăm về với kh? đã nói gì?”
Đến lúc này, kh khí trong phòng sự thay đổi tinh tế.
Sắc mặt Cố Tự đột nhiên trở nên nghiêm túc, dứt khoát nói: “Kh hề. ta quả thật hỏi, nhưng kh nói gì cả.”
Hứa Nam Châu đại khái hiểu ra, lẽ đúng như cô đoán ban đầu, tin tức là từ phía nhà họ Sở mà ra.
Cô định nói gì đó, ngước mắt th Cố Tự hiếm hoi lộ ra vẻ căng thẳng, đột nhiên cảm th thú vị.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tốt lắm, cũng ngày hôm nay.
Cô giả vờ kh tin, nhíu mày suy tư: “Thế là chứ? Làm ta lại biết chuyện xem phong thủy? Dù ở Hải Thành biết chuyện này cũng kh nhiều.”
Cố Tự tăng tốc độ nói: “Em đừng đ.á.n.h giá thấp khả năng của nhà họ Ngô, họ muốn biết gì tự nhiên sẽ cách của họ. Nhưng l nhân cách ra đảm bảo, tuyệt đối kh do tiết lộ.”
Hứa Nam Châu xua tay, nói với giọng ệu cợt nhả: “Thôi được , tin , nói kh thì kh vậy.”
Cố Tự: …
Nói cái gì vậy chứ? “ nói kh thì kh ” là ý gì? Rõ ràng là thật sự kh mà!
Chuyện này còn kh thể nói rõ ràng được ?
vừa định mở miệng giải thích tiếp thì cửa phòng bị gõ, nhân viên phục vụ mang món ăn lần lượt bước vào, vừa vặn cắt ngang cuộc đối thoại của họ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cố Tự đành tạm thời nén lời muốn nói xuống, kiên nhẫn chờ món ăn được dọn ra hết.
Từng món ăn tinh xảo được bày lên bàn, lần đầu tiên cảm th gọi quá nhiều món.
Hứa Nam Châu lại vẻ hứng thú cao, các món trên bàn, hỏi phục vụ tên và cách chế biến.
Cuối cùng, món cuối cùng được dọn lên, tất cả nhân viên phục vụ đều rút lui khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Cố Tự vội vàng quay lại chủ đề vừa nãy.
“Nam Châu, về chuyện này, kh bất cứ lý do gì để giấu em, càng sẽ kh tiết lộ th tin của em cho bất kỳ ai mà chưa sự đồng ý của em, kể cả Ngô Tu Nghiên.”
Sự hứng thú trêu chọc trong lòng Hứa Nam Châu đã được thỏa mãn, cô th đủ nên mỉm cười nói: “ tin , thật mà.”
Th Cố Tự vẫn nhíu mày cô, cố gắng phân biệt xem biểu cảm của cô là thật sự tin hay là nửa tin nửa ngờ.
Hứa Nam Châu nói thêm: “ biết, chắc là do nhà họ Sở nói ra, chuyện này cũng kh lần đầu.”
Cố Tự thở phào nhẹ nhõm, nói: “Em yên tâm, kể từ khi Ngô Tu Nghiên đến hỏi thăm, đã sắp xếp ổn thỏa với những quan hệ qua lại với em, sau này sẽ kh xảy ra chuyện như vậy nữa.”
Hứa Nam Châu nâng ly trà: “Vậy xin l trà thay rượu, kính một ly.”
Cố Tự nhấc ly chạm vào, thầm nghĩ: suýt nữa thì bị dọa toát mồ hôi.
Th Hứa Nam Châu ăn gần xong, Cố Tự mới nói đến chuyện chính.
“Ngô Tu Nghiên gọi ện cho , là vì việc muốn nhờ giúp.”
Hứa Nam Châu kh hiểu tại lại đột nhiên nhắc đến chuyện này với cô, cô đặt đũa xuống, vẻ mặt khó hiểu .
“ ta muốn nhờ đến Châu Phi l một món đồ.”
Hứa Nam Châu: “Ồ…”
“Nam Châu, gần đây em rảnh kh? Bây giờ đang là mùa vàng để xem đại di cư ở Đ Phi, cơ hội hiếm , em hứng thú cùng kh?”
Hứa Nam Châu ngẩn ra, hỏi: “Đi Châu Phi? Đột ngột vậy?”
Cố Tự cười: “Bây giờ cứ hễ kế hoạch ra nước ngoài, suy nghĩ đầu tiên là muốn cùng em.”
Hứa Nam Châu còn chưa kịp phản ứng, đã nói tiếp: “Mỗi lần cùng em đều bất ngờ.”
“Thời gian kh lâu đâu, khoảng ba bốn ngày thôi.”
Hứa Nam Châu suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.
Thời gian được ấn định là hai ngày sau, kh biết Cố Tự dùng phương pháp gì mà visa được cấp ngay ngày hôm sau.
Hứa Nam Châu chuẩn bị một vài bộ quần áo, đại khái đều là các mẫu cơ bản.
Quần áo chỉ mang vài chiếc sơ mi chất liệu vải l và áo Henley dài tay.
Quần thì chọn loại c sở thoải mái, bền bỉ.
Nghe nói ở đó nhiệt độ chênh lệch giữa sáng và tối lớn, cô mang thêm một chiếc áo khoác gió và một chiếc áo cardigan cashmere, để đề phòng trời mưa, cô mua thêm một chiếc áo khoác chống nước tiện lợi.
Nguyên tắc mua sắm của cô là: bất kể đúng hay sai, cứ xét đến cái đắt nhất trước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.