Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 74:
Cố Tự nhận ra ánh mắt của cô, cũng theo khen ngợi: "Mắt em sáng."
Hứa Nam Châu cười: "Chắc là nhờ ngủ ngon, quầng thâm cũng biến mất ."
"À, thật sự cảm ơn hôm nay, vì em mà lãng phí cả buổi sáng."
Cố Tự đứng dậy: "Kh , hôm nay kh đến c ty, định Thành phố Sơn, xem xét thằng em trai một chút."
"Ồ..."
"Em muốn cùng kh?"
Hứa Nam Châu vội vàng lắc đầu: "Kh đâu, kh đâu, c ty em vẫn còn việc."
Cho dù , cô cũng kh dám cùng Cố Tự. Áp lực từ quá mạnh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Giờ cô còn kh dám nheo mắt Cố Tự, vầng hào quang màu vàng trên đầu quá chói lóa.
Cố Tự kh nói gì, gật đầu bỏ .
Hứa Nam Châu ngồi thẫn thờ một lúc, tính toán rằng Cố Tự chắc đã xuống dưới lầu.
Cô di chuyển đến cửa sổ xuống.
Cách m tầng lầu, kh biết còn th vầng kim quang đó kh.
Cố Tự bước ra khỏi cửa xoay của khách sạn, bên ngoài, một chiếc Maybach màu đen đã đợi sẵn từ lâu.
Khoảnh khắc Cố Tự chuẩn bị bước lên xe, Hứa Nam Châu nheo mắt xuống
Cố Tự phát sáng lấp lánh màu vàng, và... chiếc Maybach tỏa ra ánh sáng đen?
Chiếc xe khởi động và chạy , Hứa Nam Châu dụi mắt, lại một lần nữa. Ánh sáng đen đó kh là màu sơn đen của chiếc Maybach, mà là một lớp ánh sáng nổi lơ lửng bên ngoài mui xe.
Cô vội vàng gọi ện cho Cố Tự: "Cố tổng, mau xuống xe!"
"Cái gì?" Cố Tự nghi hoặc, "Xuống xe?"
"Đúng vậy! tin em !"
"Tấp vào lề đường!" Hứa Nam Châu nghe th Cố Tự nói với tài xế, sau đó là tiếng mở cửa xe.
" nữa?" Cố Tự hỏi Hứa Nam Châu.
"Tránh xa chiếc xe ra, càng xa càng tốt."
Cố Tự bảo tài xế xuống xe, lùi lại năm sáu mét.
Tài xế hỏi: "Cố tổng, chúng ta đang làm gì vậy? Kh sân bay nữa ?"
Cố Tự xua tay với ta, hỏi Hứa Nam Châu: "Bây giờ em muốn làm gì?"
Hứa Nam Châu cũng kh biết, chỉ thể nói: "Hay là bắt taxi đến sân bay , em cũng kh biết tiếp theo đợi bao lâu nữa."
Cố Tự cúp ện thoại, lắc đầu cười khẽ, kh hiểu bản thân bị làm , Hứa Nam Châu cứ thần thần bí bí như vậy mà lại làm theo kh chút do dự.
gọi một chiếc taxi, dặn tài xế của : " cứ đứng c ở đây, đừng lên xe, nếu bất cứ chuyện gì xảy ra thì gọi cho ."
Tài xế gật đầu: " hiểu , Cố tổng."
Vừa dứt lời, đã nghe th tiếng kinh hãi: "Chiếc xe này lại bốc khói vậy?"
"Xe của ai thế? khi nào cháy kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-74.html.]
Cố Tự quay đầu lại, đầu chiếc Maybach đang bốc khói trắng, khói càng ngày càng lớn, thậm chí còn nổi lên những ngọn lửa nhỏ.
"Cố tổng, ngài đợi ở đây!" Tài xế nh chóng chạy đến cốp xe tìm bình chữa cháy.
Lửa lan nh, chỉ trong chốc lát, toàn bộ đầu xe đã bốc cháy.
Tài xế dùng bình chữa cháy xịt mạnh, các cửa hàng ven đường cũng chạy ra giúp đỡ.
Cố Tự ngẩng đầu lên khách sạn, trong lòng trăm mối suy tư.
--- Chương 55 ---
Hứa Nam Châu ở trên lầu thể th khói bốc lên, cô nh chóng thay một chiếc váy và vội vã chạy xuống.
Hứa Nam Châu gọi ện cho Cố Tự nhưng kh kết nối được. Cô chạy nh nhất thể về phía làn khói, và nh chóng rõ chiếc xe.
Chiếc Maybach màu đen.
Cô đảo mắt qu lề đường, kh th Cố Tự.
Chẳng lẽ kh nghe lời cô, lại quay vào xe ?
"Cố Tự! Cố Tự!" Hứa Nam Châu kêu lên, vào cửa sổ xe xem bên trong ai kh.
" ở đây." Cố Tự cầm bình chữa cháy, bước ra từ đầu xe bên kia.
Hứa Nam Châu vỗ ngực: "Làm em sợ muốn c.h.ế.t, em cứ nghĩ vẫn còn trong xe."
Cố Tự cũng th kinh hãi, với tốc độ của xe, chỉ cần mất chút thời gian nghe ện thoại là họ đã thể lên đường cao tốc . Ngọn lửa này lan nh đến mức nếu Hứa Nam Châu kh nhắc nhở, lẽ chiếc xe đã tự bốc cháy trên đường cao tốc, việc thoát ra được hay kh cũng là một ẩn số.
Bình chữa cháy kh tác dụng lớn, chẳng m chốc chiếc xe đã cháy trơ trụi chỉ còn lại bộ khung. Xe cứu hộ đến kéo chiếc xe .
Cố Tự và Hứa Nam Châu dõi theo chiếc xe bị kéo , Hứa Nam Châu tiếc nuối nói: "Thật đáng tiếc, một chiếc xe tốt như vậy."
"Xe cộ chỉ là vật ngoài thân..." Cố Tự quay đầu lại, "Làm em biết chiếc xe gặp nguy hiểm?"
"Giác quan thứ sáu." Hứa Nam Châu nói dối kh hề chớp mắt: " còn Thành phố Sơn kh?"
Cố Tự đã hoàn toàn mất hứng tìm Cố Ngạn, liền nói: "Kh nữa, đã gọi ện cho nó, bảo nó tự quay về đây."
Hứa Nam Châu vẫn đang mang đôi dép lê của khách sạn, vì chạy suốt quãng đường nên chiếc dép đã chút biến dạng.
Cố Tự cười khẽ.
Hứa Nam Châu theo ánh mắt của cúi xuống, lúc này mới nhận ra đang dép lê, ngón chân cái ngượng nghịu hơi co lên, cô cười lúng túng: "Em ra ngoài gấp quá, quên mất chưa thay giày."
"Em đợi một chút." Cố Tự để lại một câu, sải bước về phía trung tâm thương mại gần đó. Khoảng mười phút sau, quay lại với một chiếc túi mua sắm.
Trong túi là một đôi giày bệt.
"Em tạm thời mang đôi này , đôi dép lê này vẻ kh trụ được lâu nữa."
"Cảm ơn."
"Em cảm ơn làm gì? mới là nên cảm ơn em. Nếu kh em, Cố Ngạn lẽ thật sự quay về thừa kế gia nghiệp ."
Kh ngờ Cố Tự cũng biết đùa, Hứa Nam Châu sững sờ một lát bật cười.
"Vậy Cố Ngạn sẽ suy sụp mất."
Kh thể đến Thành phố Sơn, Cố Tự quay về c ty.
Nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn chuyện vừa xảy ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.