Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ
Chương 1:
Sau khi chia tay, phát hiện chỉ cần chạm vào yêu cũ là thể nghe th tiếng lòng của .
Vì thế, dưới sự xúi giục của cô bạn thân, giả vờ tình cờ gặp, đưa tay vỗ vai :
"Thật trùng hợp, cũng đến mua thức ăn à?"
kh cảm xúc: “Kh trùng hợp, ở khu này ba năm ."
Nhưng lại nghe rõ mồn một: [C/h/ế/t tiệt! Cô chạm vào ! Trong lòng cô vẫn còn ! Mau nghĩ ra một câu thật ngầu để níu kéo cô lại!]
Thế là lặng lẽ thu tay về, quay rời .
ở sau lưng hoàn toàn sụp đổ.
"Đừng ! ... con mèo nhà biết lộn nhào về sau!"
1
và Lục Ngôn Sâm đã chia tay được tròn ba tháng.
Lý do tầm thường.
cảm th c việc mới là bạn gái d chính ngôn thuận của .
Còn cùng lắm chỉ là một tình trong bóng tối.
Đến lần thứ ba cho leo cây vì một cuộc họp đột xuất.
Hơn nữa, còn th tin n của cô đồng nghiệp xinh đẹp gửi đến trong ện thoại .
Với giọng ệu hỏi thăm chuyện tăng ca đầy thân mật.
kh thể chịu đựng được nữa, trực tiếp chặn mọi phương thức liên lạc của .
Thế giới trở nên yên tĩnh.
Nhưng cô bạn thân Tô Hiểu của lại kh chịu để yên.
Lúc này, cô đang dùng sức chọc vào màn hình ện thoại của .
Bên trên là bài đăng trên trang cá nhân của Lục Ngôn Sâm mười phút trước.
Một tấm ảnh chụp kệ hàng siêu thị.
Kèm dòng trạng thái cực kỳ "thẳng nam": "Tiếp tế."
2
"Th chưa! Định vị chính là siêu thị nhập khẩu dưới lầu nhà ta! Lâm Tiêu Tiêu, lập tức! Ngay bây giờ! Xuống lầu cho tớ!"
Tô Hiểu phun cả nước bọt: “Tớ cược nửa năm trà sữa, gã này tuyệt đối vẫn còn vương vấn tình cũ với !"
"Một mà trang cá nhân qu năm mọc cỏ như ta, đột nhiên lại đăng cái này?"
"Rõ ràng là đang giăng lưới bắt cá, đợi c.ắ.n câu đó!"
đảo mắt: “ ta chỉ muốn nói cho cả thế giới biết là ta mua gi vệ sinh thôi."
"Vớ vẩn! Đây là ám hiệu! Là tín hiệu cầu cứu! Là tiếng gào thét cô đ/ộ/c của một con cẩu độc thân!"
Tô Hiểu giật l ện thoại của , kh nói kh rằng bắt đầu gọi xe cho .
"Đi , tận mắt kiểm chứng xem. Nếu ta thật sự lạnh lùng như băng, tớ mời ăn lẩu một tháng!"
"Còn nếu ta vẫn còn chút ý tứ..."
"He he, chị em à, cỏ cũ này ăn lại hay kh thì tính sau, trước tiên cứ xem bộ dạng hối hận của ta cho sướng đã chứ!"
Cứ như vậy, nửa đẩy nửa đưa.
Hoặc thể nói, là do sự tò mò c/h/ế/t t/i/ệ/t từ sâu trong lòng thôi thúc.
đã đứng trong siêu thị nhập khẩu giá cả trên trời này.
Và, chỉ một ánh mắt đã nhận ra mặc chiếc áo ph trắng đơn giản và quần thể thao màu xám kia.
Dáng vẫn thẳng tắp.
Tấm lưng quen thuộc, đang chăm chú lựa cà chua trước quầy đ lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-thuat-doc-tam-nguoi-yeu-cu/chuong-1.html.]
Tim bỗng chốc đập loạn xạ, như thể cả vạn con gà đang gào thét trong lồng ngực.
hít một hơi thật sâu.
Trong đầu nhớ lại bí kíp tình cờ gặp gỡ mà Tô Hiểu đã truyền dạy:
tự nhiên, tùy ý.
giống như vô tình gặp lại một bạn cũ.
3
bước đến.
Cố gắng để giọng nói nghe kh một chút gợn sóng.
Thậm chí còn mang theo một tia kinh ngạc vừa .
Đưa tay vỗ nhẹ lên vai .
Dạ Miêu
"Thật trùng hợp, Lục Ngôn Sâm. cũng đến mua thức ăn à?"
quay lại, vẫn là khuôn mặt đẹp trai kh chút biểu cảm đó.
Ánh mắt dừng trên mặt hai giây.
Lạnh nhạt như đang một xa lạ.
"Kh trùng hợp."
mở lời, giọng nói cũng lạnh như con : “ ở khu này ba năm ."
"..."
Kh khí dường như đ cứng lại.
biết ngay mà!
Tô Hiểu đúng là đồ kh đáng tin!
Cảm giác xấu hổ như thủy triều nhấn chìm .
Ngón chân gần như muốn đào một căn ba phòng ngủ một phòng khách ngay tại chỗ.
thậm chí đã chuẩn bị sẵn một nụ cười gượng gạo.
Nói câu "vậy kh làm phiền nữa" chuồn ngay lập tức.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lời vừa dứt.
Một cảm giác cực kỳ yếu ớt, tựa như một luồng ện truyền đến từ đầu ngón tay vừa vỗ vai của .
Ngay sau đó, một màn kịch nội tâm đầy phấn khích và ên cuồng.
Như một loạt bình luận nổ tung trong đầu .
[C/h/ế/t tiệt! Cô chạm vào ! Cô chủ động chạm vào ! Quả nhiên trong lòng cô vẫn còn ! Cơ hội! Đây là cơ hội trời ban! Nh lên, Lục Ngôn Sâm, bình tĩnh, nghĩ ra một câu thật ngầu để níu kéo cô ! Nh lên!]
4
"???"
đột ngột ngẩng đầu, kh thể tin nổi .
Vẻ mặt Lục Ngôn Sâm kh bất kỳ thay đổi nào.
Vẫn là cái vẻ " sống chớ lại gần" c/h/ế/t t/i/ệ/t đó.
Thậm chí còn hơi nhíu mày, vẻ kh kiên nhẫn với sự ngẩn ngơ của .
Nhưng cái giọng nói đó...
Cái hoạt động nội tâm đó, rõ ràng là của !
Ngữ khí, cách dùng từ.
Thậm chí cả cái cảm xúc sốt ruột đến mức muốn dậm chân tại chỗ.
Tất cả đều tạo nên một vực sâu ngăn cách rộng bằng cả dải Ngân Hà so với gương mặt lạnh như băng này của !
Sự tương phản quá lớn khiến nhất thời quên cả thở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.