Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ
Chương 5:
16
ngồi xuống, mở máy tính, ra vẻ muốn tập trung làm việc.
Nhưng vừa nhấp một ngụm cà phê, đã nghe th nội tâm đang ên cuồng chạy chữ:
[Hôm nay cô thật xinh, chiếc váy này mua khi nào vậy? Mua sau khi chia tay à? mặc để gặp bạn kia kh?]
[ nên nói gì đây? Hỏi cô gần đây thế nào à? Cũ rích quá! Hỏi cô sách hay kh? Nghe như cố tìm chuyện để nói!]
[C việc! Đúng , xử lý c việc! Để cô th dáng vẻ làm việc nghiêm túc của ! Đàn quyến rũ nhất là lúc kiếm tiền!]
Những ngón tay thon dài của gõ lách cách trên bàn phím.
Vẻ mặt nghiêm túc, mày hơi nhíu lại.
Ai vào cũng sẽ nghĩ đây là một ưu tú đang say mê c việc.
Tuy nhiên, dòng bình luận nội tâm lại là:
[Cái báo cáo này kh hiểu gì hết? M con số cứ nhảy múa, hoàn toàn kh thể tập trung! Tiếng cô lật sách nghe hay thật.]
cố nén cười.
Cố ý làm rơi gói đường bên cạnh xuống đất.
Nó lăn đến chân .
nói với vẻ hơi áy náy: “Xin lỗi."
"Kh ."
lập tức cúi xuống nhặt.
Ngay khoảnh khắc nhặt gói đường lên, đứng thẳng dậy, và đưa nó lại cho .
Đầu ngón tay của chúng kh thể tránh khỏi việc chạm vào nhau.
[Chạm ! Tuy chỉ là qua gói đường! Nhưng coi như là nắm tay ! Khoan đã, tay cô hơi dính kh? Đường bị đổ ra à? nên đưa gi ăn kh? bị coi là lắm chuyện kh nhỉ?]
"Cảm ơn."
nhận l gói đường, vẻ mặt vẫn bình thường.
lặng lẽ rút một tờ gi ăn, đặt bên cạnh tay , nh chóng rụt tay lại.
Ánh mắt lại tập trung vào màn hình máy tính, nhưng vành tai đã lặng lẽ ửng đỏ.
[Làm ! đưa ! Cô th chu đáo kh? Hay là th phiền phức?]
Màn hài kịch câm này khiến tâm trạng vui vẻ.
Ngay khi định tìm cớ khác để chạm vào lần nữa.
Một sự việc bất ngờ đã xảy ra.
17
Một đàn ăn mặc thoải mái, tr sáng sủa đẹp trai đến bàn chúng .
ta hơi ngượng ngùng cười với : “Chào bạn, xin lỗi đã làm phiền, th bạn khí chất tốt, kh biết thể xin WeChat để làm quen kh?"
Một màn bắt chuyện ển hình.
ngẩn ra một chút, chưa kịp phản ứng.
Thì cảm th áp suất kh khí bên cạnh đột ngột giảm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-thuat-doc-tam-nguoi-yeu-cu/chuong-5.html.]
Lục Ngôn Sâm đột ngột ngẩng đầu,
Ánh mắt như hai lưỡi d.a.o mổ lạnh lẽo, nhắm thẳng vào đàn đang bắt chuyện.
Dù kh nói gì, nhưng khí thế lạnh lẽo vô hình của bề trên, ngay lập tức khiến kh khí xung qu như đ cứng lại.
trai bắt chuyện rõ ràng bị ánh mắt này làm cho đ cứng, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ.
Và cùng lúc đó, ngọn núi lửa trong lòng Lục Ngôn Sâm hoàn toàn phun trào:
[Thằng nhóc con ở đâu ra! L còn chưa mọc đủ đã học đòi bắt chuyện?! tóc nó kìa, chắc vuốt ba cân keo! Đứng kh ra đứng, là biết kh đáng tin!]
[Lương của ta đủ mua cho cô một chiếc váy kh? thể để cô thoải mái gọi đồ ở quán cà phê này kh? Ồ, tay ta cầm ện thoại đời mới nhất, hừ, chắc là tiền của bố mẹ mua cho!]
[Tiêu Tiêu mau từ chối ta ! Dùng giọng ệu lạnh lùng nhất! Nói với ta là em thích trưởng thành, ổn trọng, sự nghiệp thành c! Ví dụ như đây!]
suýt nữa thì bị bình giấm chua lè trong lòng làm cho sặc.
Th trai bắt chuyện kia dưới cái c/h/ế/t chóc của Lục Ngôn Sâm đã bắt đầu bối rối.
vội vàng nở một nụ cười xin lỗi với đó: “Xin lỗi, kh tiện lắm."
trai như được đại xá, gần như là chạy trối c/h/ế/t.
Nguy cơ được giải trừ.
Vẻ lạnh lùng trên mặt Lục Ngôn Sâm lập tức thu lại.
Dạ Miêu
Trở về với dáng vẻ chuyên tâm làm việc.
Thậm chí còn ung dung cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Nhưng nghe rõ tiếng pháo hoa đang nổ trong lòng :
[Làm tốt lắm! biết ngay mắt của cô kh tệ đến vậy mà! đàn trưởng thành, ổn trọng, sự nghiệp thành c mới là bến đỗ cuối cùng!]
[Nhưng mà... m trai bây giờ đều bạo dạn vậy ? Xem ra sau này cảnh giác hơn, kh thể để cô một ở những nơi c cộng thế này quá lâu.]
cúi đầu, mượn động tác uống cà phê để che nụ cười đã hoàn toàn mất kiểm soát trên môi.
Ừm, màn kịch ở quán cà phê này, hiệu quả vượt xa mong đợi.
18
Với kinh nghiệm thành c ở quán cà phê.
Kế hoạch chủ động tấn c của diễn ra ngày càng thuận lợi.
Tối thứ Sáu, biết thường sẽ làm thêm khá muộn.
tính toán thời gian.
Đến tiệm bánh ngọt tr sang chảnh dưới lầu c ty , nơi mà từng chê vừa đắt vừa dở, mua một chiếc bánh nhỏ.
đứng bên lề đường, l ện thoại ra, giả vờ đang đợi xe.
Gió đêm se lạnh, kéo chặt áo khoác.
Ánh mắt lơ đãng về phía lối ra của tòa nhà.
Kh lâu sau, bóng dáng cao ráo quen thuộc đó xuất hiện.
vẻ hơi mệt mỏi, day day trán, về phía bãi đỗ xe.
lập tức l ện thoại ra, mở ứng dụng gọi xe.
Mày hơi nhíu lại, miệng lẩm bẩm với âm lượng đủ để nghe th: “ lâu thế mà kh ai nhận cuốc nhỉ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.