Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ
Chương 146: Gạo nấu thành cơm
Lục Lẫm quét mắt qu căn hộ này một vòng cuối cùng. Nơi này gần như chẳng lưu lại chút dấu vết nào về việc ta từng sống ở đây.
Khóa kéo của chiếc vali đen được kéo lại một cái 'xoạch' vô cùng dứt khoát. Ngay lập tức, ta kéo vali lên, kh thèm ngoảnh đầu lại bước về phía cửa.
Vốn dĩ ta kh định từ biệt. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, vừa đạp chân ga, hướng của chiếc xe lại là về phía căn biệt thự mà Phó Thừa Tuệ hiện đang ở. lẽ là chút m.á.u mủ ruột rà còn sót lại tận đáy lòng đang trỗi dậy, rốt cuộc vẫn kh thể làm được việc kh từ mà biệt.
Và lúc này, trong phòng khách phụ của biệt thự. Phó Thừa Tuệ đang bồn chồn lại vòng qu, tay nắm chặt chiếc ện thoại, giống hệt như kiến bò trên chảo nóng. Lục Lẫm bước chân thật khẽ, kh một tiếng động tiến lại gần. Xuyên qua khe cửa đang khép hờ, truyền đến giọng nói bị ép cực thấp nhưng lại khó giấu nổi sự tàn nhẫn của Phó Thừa Tuệ.
Bước chân Lục Lẫm khựng lại, hàng l mày theo bản năng nhíu chặt. Mẹ ta hiếm khi nói chuyện với giọng ệu như thế này.
"... hai, chúng ta thực sự làm như vậy ? Thuốc của chắc c là tác dụng chứ? cần hạ luôn cho Minh Yên một ít kh? Em lo ngộ nhỡ Hoắc Hàn Sơn kh chịu hợp tác, lại để cái con r Minh Yên đó chạy thoát thì làm ?"
Máu huyết trong Lục Lẫm dường như ngay tại khoảnh khắc đó đóng băng triệt để! ta theo bản năng dán sát vào khe cửa, nín thở.
Giọng của Phó Thừa Bình ở đầu dây bên kia xuyên qua ống nghe lờ mờ truyền tới, mang theo vài phần mất kiên nhẫn: "Nếu kh thì ? Đợi Phó Tu Trầm triệt để th trừng chúng ta à? Em gái, em đừng quên, hạ độc vào ly rượu của nó lúc trước chính là em đ..." Đôi môi mỏng của Phó Thừa Tuệ bất giác mím chặt lại. "Được , em yên tâm . Cho dù thực sự xảy ra chuyện, thì cũng Hoắc Hàn Sơn đứng mũi chịu sào! đã sắp xếp xong xuôi hết , ngay tại căn hộ bỏ trống ở phía Nam thành phố.
Chỉ cần đắc thủ, quay lại video và chụp ảnh, Phó Tu Trầm còn dám kh nghe lời ?" "Nhưng mà..." "Kh nhưng nhị gì hết! Em gái, hãy nghĩ đến Lục Lẫm! Một khi Phó Tu Trầm triệt để nắm toàn bộ quyền hành, mẹ con em còn đường sống kh? Em cam tâm con trai vĩnh viễn bị nó đè đầu cưỡi cổ ?"
Phó Thừa Tuệ im lặng, nhịp thở trở nên dồn dập.
Lục Lẫm đứng ngoài cửa, nắm đ.ấ.m đã siết chặt từ bao giờ. Gân x trên mu bàn tay nổi gồ lên, dưới đáy mắt nháy mắt giăng đầy những tia m.á.u đỏ rực đáng sợ! Một luồng lệ khí lạnh lẽo thấu xương bùng nổ từ toàn thân ta!
ta đột ngột xoay . Thậm chí kh kịp nghĩ nhiều, một bên l ện thoại ra bấm số của Minh Yên, một bên cắm đầu cắm cổ lao ra ngoài biệt thự. "Nghe máy ! Minh Yên! Mau nghe máy !" "Tút tút tút " Những tiếng báo máy bận dài đằng đẵng, mỗi một tiếng đều giống như một chiếc búa tạ nện thẳng vào tim ta.
Kh nghe máy. Gọi lại lần nữa, vẫn kh nghe. ta sốt ruột đến mức đỏ hoe cả hai mắt, theo bản năng siết chặt nắm đấm.
Tại lại kh nghe ện thoại?! Là đang bận việc ở văn phòng luật, hay là... đã xảy ra chuyện ?! "Mẹ kiếp!" ta hung hăng c.h.ử.i thề một câu. Dưới đáy mắt là sự hoảng loạn và cơn thịnh nộ chưa từng !
Động cơ chiếc xe thể thao phát ra tiếng gầm rú nh tai nhức óc. Chiếc xe giống hệt như một mũi tên rời cung, ên cuồng lao về phía Nam thành phố. Lúc này trong đầu ta chỉ duy nhất một ý niệm Nh! nh hơn nữa! Tuyệt đối kh thể để đám đó chạm vào một sợi tóc của cô!
...
Cùng lúc đó, tại một căn hộ cao cấp và bí mật ở phía Nam thành phố. Hoắc Hàn Sơn chút bồn chồn qua lại. Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn tường màu vàng ấm áp, ánh sáng vô cùng ái kh rõ ràng. Trong kh khí thoang thoảng một mùi hương liệu nhè nhẹ lúc lúc kh.
Phó Thừa Bình ngồi trên sô pha, thong thả nhâm nhi một ly rượu vang. Hoắc Hàn Sơn đang đứng ngồi kh yên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo khó để nhận ra. "Phó tiên sinh, Minh Yên cô ... khi nào thì tới?" Rốt cuộc Hoắc Hàn Sơn kh nhịn được nữa, lên tiếng hỏi, giọng nói mang theo một tia khô khốc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Cấp bách cái gì?" Phó Thừa Bình lắc lắc ly rượu, giọng ệu ung dung, "Luật sư Hoắc cứ yên tâm, chuyện đã hứa với , đương nhiên sẽ làm được. Sau này, 'đối xử' thật tốt với Luật sư Minh của chúng ta đ nhé." Trong lời nói của ta ẩn chứa hàm ý sâu xa, nhưng Hoắc Hàn Sơn lại kh hề nghe ra.
Đúng lúc này, ện thoại của Phó Thừa Bình rung lên một cái. Ông ta liếc , ngay sau đó đứng dậy, cầm chai rượu lên lại rót thêm cho Hoắc Hàn
Sơn một ly: "Nào, Luật sư Hoắc, chúc mừng chúng ta... hợp tác vui vẻ, cũng chúc , cầu được ước th."
Hoắc Hàn Sơn lúc này lòng dạ rối bời, kh hề suy nghĩ nhiều. Nhận l ly rượu, cụng ly với Phó Thừa Bình một cái, ngửa cổ uống cạn một hơi. Chất lỏng cay xè trôi tuột xuống cổ họng, nhưng lại kh thể đè nén được luồng bất an khó hiểu trong lòng ta.
Phó Thừa Bình ta uống cạn ly rượu, dưới đáy mắt lướt qua một tia tinh quang đắc ý. " còn chút việc, xin phép trước. ở lại đây... từ từ chờ đợi nhé." Ông ta vỗ vỗ lên vai Hoắc Hàn Sơn, nụ cười mang hàm ý sâu xa, ngay sau đó xoay rời .
Cánh cửa căn hộ 'cạch' một tiếng đóng lại, ngăn cách với thế giới bên ngoài. Hoắc Hàn Sơn một ở lại trong phòng khách trống trải. Một lúc sau, ta đột nhiên cảm th một luồng nóng bức càng lúc càng rõ rệt, giống như vô số những ngọn lửa li ti đang luồn lách trong huyết quản. Nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc mất kiểm soát.
ta giật tung cà vạt, nhịp thở trở nên dồn dập.
gì đó kh đúng! Ly rượu này...
Hoắc Hàn Sơn đột nhiên ý thức được ều gì đó. Sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch! Là ly rượu đó! Phó Thừa Bình đã bỏ t.h.u.ố.c vào trong rượu!
ta nháy mắt đã hiểu ra ý đồ của Phó Thừa Bình. Một sự nhục nhã và phẫn nộ khổng lồ dâng trào trong lồng ngực! ta cứ tưởng rằng đang đ.á.n.h cược, đang đấu tr cho cơ hội cuối cùng, nhưng kh ngờ lại rơi vào cái bẫy do
Phó Thừa Bình giăng ra ngay từ ban đầu!
ta đã trở thành một con cờ để bọn họ lợi dụng đả kích Phó Tu Trầm, một c cụ bỉ ổi bẩn thỉu! "Ưm..." ta khó chịu rên lên một tiếng trầm đục, bám vào bức tường lạnh lẽo. Trên trán rịn ra những giọt mồ hôi to như hạt đậu, nhịp thở trở nên dồn dập và nóng bỏng.
Lý trí đang lung lay chực sụp đổ dưới tác dụng của thuốc, con thú dữ đang gào thét gầm gừ trong cơ thể gần như sắp phá vỡ lồng giam. Kh thể nào! ta kh thể làm như vậy! Cho dù ta muốn được Minh Yên đến mức nào chăng nữa, thì cũng tuyệt đối kh là bằng cách thức này! Đây là hủy hoại cô , cũng là triệt để hủy hoại chính bản thân ta!
Chút lý trí còn sót lại khiến ta gắt gao c.ắ.n chặt răng hàm. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng dùng cơn đau để duy trì sự tỉnh táo. ta lảo đảo lết từng bước về hướng phòng tắm. Nước lạnh! ta cần nước lạnh! Hoặc là tự nhốt lại! Bất luận thế nào, ta cũng kh thể xuất hiện trước mặt cô với cái bộ dạng này khi cô đến đây!
Ngay lúc ta khó khăn lắm mới sờ được vào tay nắm cửa phòng tắm, gần như sắp sửa vặn mở ra thì Cửa căn hộ, đột nhiên bị ta từ bên ngoài mở ra. Một bóng dáng yêu kiều bị đẩy vào trong. Lực đạo kh lớn, nhưng cũng đủ để khiến vừa đến loạng choạng một bước.
Một mùi hương quen thuộc thoang thoảng bay tới, chui vào khứu giác đang vô cùng nhạy bén vì bị t.h.u.ố.c khống chế của ta. Là loại nước hoa mà Minh Yên hay dùng... Hương cuối (base notes) của đào trắng và hổ phách...
Hoắc Hàn Sơn đột ngột ngoái đầu lại. Trong tầm mờ ảo, hiện lên một khuôn mặt mang theo vài phần hoang mang và quan tâm. Ánh sáng hơi tối, ta kh rõ. Nhưng đường nét mờ ảo đó, bóng dáng yêu kiều đó...
"Hoắc Hàn Sơn? ... thế?" Giọng nói của một phụ nữ vang lên, mang theo vài phần quan tâm. Giọng nói... nghe chút quen thuộc đến mờ mịt. Là Minh Yên ? Là cô đến ! "Đừng... đừng qua đây..." Hoắc Hàn Sơn rặn ra một lời cảnh cáo vỡ vụn từ trong cổ họng. Cơ thể lại kh khống chế được mà run lên bần bật. Sự khao khát giống hệt như dây leo ên cuồng quấn chặt l trái tim và tứ chi của ta.
phụ nữ đó dường như lại bước đến gần hơn một chút, mang theo sự lo lắng: " th khó chịu ở đâu à?" Một bàn tay nhỏ bé hơi lành lạnh mềm mại thăm dò chạm vào vầng trán đang nóng hầm hập của ta. Xúc cảm đó, giống hệt như một đốm lửa rơi thẳng vào kho xăng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.