Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ
Chương 35: Thượng bất chính, hạ tắc loạn
Cùng lúc đó trên hành lang bệnh viện, Minh Yên cầm chặt túi hồ sơ bằng gi kraft về phía phòng bệnh của Tần Hiểu Lâm.
Thế nhưng, cô vừa bước đến khu phòng bệnh VIP, một dáng cao lớn quen thuộc từ góc rẽ đột ngột bước ra. Là Hoắc Hàn Sơn...
ta hơi nhíu mày, vừa ngước mắt lên cũng đã th cô. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Hoắc Hàn Sơn rõ ràng đã sững lại.
" em lại đến đây? kh đến văn phòng luật?" "?" L mày Minh Yên cau chặt lại, giống như vừa nghe th câu chuyện hoang đường ngàn lẻ một đêm nào đó.
Đến văn phòng luật? ta đang nói cái thứ tiếng quỷ quái gì vậy? Minh Yên kh thèm để ý đến ta, làm tư thế định lách qua tiếp.
"Lần này nếu đã về thì đừng làm loạn nữa." Hoắc Hàn Sơn sải bước đuổi theo cô, "Em chọn một thời gian thích hợp chúng ta định ngày cưới ..."
Minh Yên thực sự bị cái kiểu tự biên tự diễn của ta làm cho tức đến bật cười. Nhưng chưa kịp mở lời thì "Hàn Sơn..." Chỉ th Tần Uyển sau khi nghe th giọng Hoắc Hàn Sơn thì vẻ mặt hớn hở chạy từ trong phòng bệnh ra.
ều, khi th Minh Yên đứng ở bên cạnh, cô ta sững sờ trong chốc lát, nơi đáy mắt xẹt qua một tia âm hàn. Nhưng dường như chợt nhớ ra lời dặn dò của Tần Hiểu Lâm ban nãy, cô ta lập tức thay đổi sắc mặt, bày ra dáng vẻ đáng thương yếu đuối bước đến bên Hoắc Hàn Sơn. Cô ta muốn nói lại thôi, liếc Minh Yên một cái, sau đó nhẹ nhàng kéo tay áo Hoắc Hàn Sơn: "Hàn Sơn, Minh Yên cũng đến đây vậy? Mẹ em... bà vừa mới tỉnh lại, cơ thể vẫn còn yếu, bác sĩ cũng nói cảm xúc kh nên biến động lớn, tốt nhất là kh nên gặp lạ..."
Minh Yên gần như tức đến bật cười. cái bộ dạng giả tạo, làm bộ làm tịch của Tần Uyển, cô chỉ th dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn. Lời này nói ra cứ như thể cô Tần Hiểu Lâm một cái là bà ta sẽ c.h.ế.t ngay kh bằng!
" nào?" Minh Yên kh thèm nhượng bộ cô ta nửa ểm, cười khẩy một tiếng, "Hay là mẹ cô trong lòng tật giật ? Nên mới sợ gặp khác?"
Sắc mặt Tần Uyển thay đổi, vừa định phản bác thì Hoắc Hàn Sơn đã trầm giọng lên tiếng: "Đủ !" ta nhíu chặt mày, sang Tần Uyển: "Nếu dì Tần cần tĩnh dưỡng, vậy bọn kh làm phiền nữa. Minh Yên, hôm khác chúng ta cùng đến thăm sau."
Nói , ta theo bản năng vươn tay muốn nắm l cổ tay Minh Yên, nhưng bị cô né tránh.
"Hàn Sơn..." Sắc mặt Tần Uyển trở nên vô cùng khó coi. Vạn lần kh ngờ Hoắc Hàn Sơn lại kh nể mặt như vậy, cô ta lập tức đỏ hoe hốc mắt đầy tủi thân: " lại..."
Nhưng lời cô ta chưa nói dứt, đã nghe th trong phòng bệnh vọng ra một giọng nữ ôn hòa: "Uyển nhi, ồn ào trước cửa thì còn ra thể thống gì nữa? Là Hàn Sơn đến đ à? kh mời ta vào?"
Chỉ th Tần Hiểu Lâm khoác một chiếc áo khoác dày, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt. Bà ta tựa vào khung cửa, ánh mắt trước tiên dừng trên Hoắc Hàn Sơn, sau đó chuyển sang Minh Yên, đ.á.n.h giá cô một lượt từ trên xuống dưới, trong ánh mắt mang theo một tia dò xét khó nhận ra.
Tần Uyển kh ngờ mẹ lại đột nhiên bước ra, vội vàng chạy tới đỡ: "Mẹ, mẹ lại ra đây? Bác sĩ bảo mẹ nằm nghỉ ngơi mà..."
Tần Hiểu Lâm nhẹ nhàng vỗ vỗ tay con gái, ra hiệu cho cô ta bình tĩnh đừng nóng vội. Sau đó, bà ta nở một nụ cười yếu ớt nhưng đoan trang với Hoắc Hàn Sơn và Minh Yên: "Hàn Sơn, vị này là... Minh tiểu thư đúng kh? Nào, đừng đứng ngoài cửa nữa, mau vào trong ngồi ."
Thái độ của bà ta ôn hòa, lịch sự, giống như chỉ là một vị trưởng bối hiếu khách. Minh Yên cảnh tượng này, trong lòng cười lạnh Nếu kh cô đã xem qua tài liệu trước đó, e rằng cũng bị cái bộ dạng này của bà ta đ.á.n.h lừa . Cô muốn xem xem, cặp mẹ con này trong hồ lô rốt cuộc bán thứ t.h.u.ố.c gì.
Thế là, cô cũng kh từ chối, theo bọn họ vào trong.
Phòng bệnh VIP rộng rãi sáng sủa, trang thiết bị đầy đủ, tr giống hệt như một phòng suite của khách sạn cao cấp. Dưới sự dìu dắt của Tần Uyển, Tần Hiểu Lâm chậm rãi ngồi lại lên giường, tựa lưng vào chiếc gối mềm mại. Ánh mắt bà ta lại rơi trên Minh Yên, mang theo sự hiền hòa của trưởng bối đ.á.n.h giá hậu bối, dẫn đầu mở lời trước, giọng ệu vài phần áy náy: "Minh tiểu thư, thật sự ngại quá. Uyển nhi nhà , từ nhỏ đã bị chiều hư, tính tình thẳng t, kh hiểu chuyện. Những chuyện hồ đồ con bé làm lúc trước, đều nghe nói cả ... Là con bé sai, đã phá hoại mối quan hệ giữa cô và Hàn
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sơn."
Bà ta thở dài một tiếng, bày ra bộ dạng đau xót tột cùng: " ở đây, thay mặt con bé nói lời xin lỗi cô. Mong cô lớn lượng bao dung, đừng tính toán chấp nhặt với con bé, càng đừng vì vậy mà ghen ghét nó."
Bà ta khựng lại, ánh mắt mang theo ẩn ý liếc Hoắc Hàn Sơn đang đứng bên cạnh: "Uyển nhi con bé... nói cho cùng cũng chỉ vì quá quan tâm đến Hàn Sơn thôi. Hai đứa nó từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, tình nghĩa th mai trúc mã tự nhiên kh thể so sánh với ngoài được, tình cảm sâu đậm hơn một chút cũng là ều khó tránh khỏi... Hy vọng Minh tiểu thư thể th cảm."
Những lời này, ngoài mặt nghe thì giống như đang xin lỗi, nhưng thực chất từng câu từng chữ đều đang nhắc nhở Minh Yên Tần Uyển và Hoắc Hàn Sơn đoạn tình cảm sâu đậm mà cô kh thể nào sánh bằng. Cô - Minh Yên mới là kẻ đến sau, mới là ' ngoài' trong miệng bà
ta.
Cao tay, quả thật cao tay. So với kiểu châm chọc ăn vạ cấp thấp của Tần Uyển, đẳng cấp giấu kim trong bọc này của Tần Hiểu Lâm kh biết đã cao hơn bao nhiêu bậc.
Nếu là Minh Yên của trước kia, lẽ sẽ vì những lời này mà cảm th đau nhói và bất an. Nhưng bây giờ... Minh Yên chỉ th nực cười.
Cô nhấc mắt lên, đón l đôi mắt vẻ ôn hòa kia của Tần Hiểu Lâm, khóe môi cong lên một đường cực nhạt: "Bà Tần, bà lo nghĩ quá nhiều ." Giọng cô phẳng lặng kh gợn sóng: " và Hoắc Hàn Sơn đã chia tay ..."
Nói đến đây, giọng cô hơi khựng lại, thậm chí còn nhếch môi: "Cho nên, chân thành chúc Luật sư Hoắc và Tần tiểu thư " "Bách niên hảo hợp, sớm sinh quý tử."
"..." Tĩnh mịch. Căn phòng bệnh chìm vào sự tĩnh lặng như tờ. Kh khí dường như đ cứng lại, ngay cả tiếng hít thở và tiếng tim đập cũng trở nên rõ ràng lạ thường.
Tần Uyển há hốc mồm, kh dám tin Minh Yên, dường như kh ngờ cô lại thể thẳng t đến mức này. Nụ cười ôn hòa trên mặt Tần Hiểu Lâm cũng cứng đờ trong tích tắc, dưới đáy mắt xẹt qua một tia âm trầm, nhưng nh đã khôi phục lại vẻ tự nhiên. Chỉ là bàn tay đang đặt trên chăn, các khớp ngón tay hơi siết chặt lại.
Còn Hoắc Hàn Sơn Sắc mặt ta ngay lúc
Minh Yên thốt ra hai chữ 'chia tay' đã nhăn nhúm lại thành một cục.
Nhưng chưa đợi ta mở miệng, Tần Hiểu Lâm lại lên tiếng trước: "Minh tiểu thư, cô đừng giận dỗi nữa. Uyển nhi nhà tính tình là vậy, đều là do chiều hư cả..." "Cô cũng đừng giận Hàn Sơn, nó và Uyển nhi giống hệt như chị em ruột vậy, kh như cô tưởng tượng đâu, cô ngàn vạn lần đừng hiểu lầm..."
Vài câu ngắn ngủi, kh hề nói nửa lời sai trái của Tần Uyển và Hoắc Hàn Sơn, ngược lại trong ngoài lời nói đều đang chỉ trích cô - Minh Yên xé ra to, kh hiểu chuyện!
Thủ đoạn thật là cao minh mà! Tần Uyển mà so với mẹ cô ta, đẳng cấp quả thực kh đủ xách dép!
" tò mò " Minh Yên nghiêng đầu, tự cười khẽ một tiếng, "Tính tình này của Tần
Uyển rốt cuộc là bị dì Tần chiều hư, hay là " Cô gằn từng chữ: "Thượng bất chính, hạ tắc loạn!"
"Cô!" Tần Uyển nghe th lời này, tức đến mức sắc mặt đại biến. Vừa định nổi cơn tam bành thì đã bị Tần Hiểu Lâm nắm chặt l cổ tay.
Chỉ th bà ta vẻ mặt hoảng loạn luống cuống: "Hàn Sơn, dì lại nói sai gì kh? Con xem dì hôn mê bao nhiêu năm nay, đến nói chuyện cũng kh biết cách nói nữa ... Con mau giúp dì dỗ dành Minh tiểu thư ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.