Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ
Chương 71: Tôi muốn hôn em...
Bên trong nhà kính, hương hoa thơm ngát, hơi ấm làm say lòng . Minh Yên tựa lưng vào kệ hoa hơi lạnh, kh còn đường lui.
Phó Tu Trầm đứng ngay trước mặt cô, vóc dáng cao lớn gần như hoàn toàn bao trùm l cô. Mùi hương gỗ th mát hòa quyện cùng mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt, ngang ngược xâm chiếm bầu kh khí xung qu cô.
"Trốn cái gì?" Giọng khàn khàn. Đầu ngón tay thon dài kh trực tiếp chạm vào cô, mà chỉ nhẹ nhàng vê một lọn tóc kh nghe lời bên má cô, thong thả vén ra sau tai. Đầu ngón tay như như kh sượt qua vành tai, mang đến một trận run rẩy tê dại nhẹ nhàng.
Nhịp thở của Minh Yên nghẹn lại. Hai má kh khống chế được mà nóng ran. Cô muốn nghiêng đầu né tránh, nhưng cằm lại bị đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng lên.
"Phó Tu Trầm..." Minh Yên bị hành động của làm cho hoảng sợ, nhịp tim cũng theo đó mà rối loạn, "Phó nội vừa mới , đừng làm loạn..."
"Làm loạn?" trầm thấp lặp lại. Khóe môi nhếch lên một đường cong cực nhạt, giống như băng tuyết đầu mùa vừa tan, mang theo một vẻ đẹp kinh tâm động phách. cúi xuống, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai nhạy cảm và sườn cổ của cô: "Luật sư Minh dạy xem, thế nào mới tính là làm loạn?"
kề sát cực kỳ gần. Sống mũi cao thẳng gần như cọ vào má cô, đôi môi như như kh sượt qua dái tai cô: "Là thế này ?"
Minh Yên cứng đờ toàn thân. Cảm giác tê dại như dòng ện từ dái tai nháy mắt chạy dọc khắp tứ chi bách hài, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì đứng kh vững. Cô theo bản năng đưa tay ra, túm l lớp vải áo sơ mi bên eo . Chạm vào là sự ấm áp được là ủi phẳng phiu cùng với đường nét cơ bắp săn chắc ẩn giấu dưới lớp vải.
Nhận thức được hành động của , cô giống như bị bỏng muốn rụt tay về. Nhưng lại bị nh hơn một bước nắm chặt l cổ tay, ấn lên n.g.ự.c . Cách một lớp áo sơ mi mỏng m, cô thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của . Từng nhịp, từng nhịp, đập vào lòng bàn tay cô.
"Hay là..." Ánh mắt tĩnh lặng, khóa chặt l đôi mắt ngập nước đang hoảng loạn của cô. Ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mặt trong cổ tay mịn màng của cô, mang đến từng cơn ngứa ngáy như bị ện giật, "Thế này?"
Minh Yên chỉ cảm th m.á.u huyết toàn thân đều dồn hết lên đỉnh đầu, hai má đỏ ửng như sắp nhỏ ra máu. Cô muốn rút tay về, nhưng lại bị nắm chặt hơn. Nhiệt độ trong lòng bàn tay nóng rực, xuyên qua làn da, gần như muốn thiêu đốt cô.
" bu ra..." Giọng cô mang theo sự xấu hổ và bực bội, " cảnh cáo , hành động này của bị tình nghi là qu rối t.ì.n.h d.ụ.c đ..."
"Qu rối tình dục?" Phó Tu Trầm hơi nhướng mày. Tay kia chống lên kệ hoa bên tai cô, triệt để giam hãm cô trong một khoảng kh gian nhỏ hẹp giữa cơ thể và chiếc kệ hoa. Khóe môi hơi cong lên: "Ban nãy ở trong thư phòng, lúc em nhào tới ôm chầm l , kh th em nói là qu rối tình dục?"
nhắc đến chuyện trong thư phòng, Minh Yên càng thêm xấu hổ kh chốn dung thân, cứng miệng cãi lại: " làm vậy là để cứu ! đừng tự đa tình!"
"Tự đa tình?" kéo dài giọng ệu. Màu mắt dần trở nên sâu thẳm, giống như lớp mực đặc kh thể tan ra, "Luật sư Minh cái đêm ôm chặt l kh bu, đâu nói như vậy... Em còn nói thơm, nói cơ bụng của sờ vào thích..."
"..." Minh Yên hận kh thể đưa tay lên bịt miệng lại! cái gì cũng bô bô ra ngoài thế hả? Cái tên mặt dày vô liêm sỉ này!
Khí tức nam tính th mát dễ chịu đó ngang ngược xâm chiếm mọi giác quan của cô, khiến đầu óc cô mụ mẫm, khả năng suy nghĩ giảm sút trầm trọng. "Lúc đó là do uống say !"
"Uống say là thể kh chịu trách nhiệm ?" bật cười khẽ. Tiếng cười giống như mang theo những chiếc móc nhỏ, cào vào đầu quả tim ta ngứa ngáy. hơi nghiêng đầu, đôi môi gần như dán chặt lên môi cô, giọng nói ép cực thấp, mang theo một ma lực mê hoặc lòng : "Luật sư Minh quất ngựa truy phong thế này, thì khác gì tra nam đâu?"
"..." " mới kh là tra nam!" "Ừ, em là tra nữ ( phụ nữ tồi tệ)." "... Phó Tu Trầm!" "Kh là tra nữ thì chứng minh cho xem."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Minh Yên ngơ ngác mất một giây: "Chứng minh cái gì? "Chứng minh..." Tầm mắt rơi trên đôi môi đang hơi hé mở của cô, giọng nói khàn đặc rối bời, "Chứng minh em kh cảm giác gì với ..." "?"
Phó Tu Trầm hơi nhếch khóe môi: "Vậy hôn em đây..." "!"
Lời còn chưa dứt, kh cho cô cơ hội để suy nghĩ thêm nữa, cúi đầu, ngậm l đôi môi đang hơi hé mở của cô. "Ưm..." Minh Yên đột ngột trừng lớn hai mắt, đại não hoàn toàn trống rỗng.
Nụ hôn của kh hề thô bạo, thậm chí còn mang theo vài phần dịu dàng thăm dò. Đầu tiên là nhẹ nhàng ngậm l môi dưới của cô, mút mát tỉ mỉ, giống như đang thưởng thức một món sơn hào hải vị tuyệt trần nào đó.
Thế nhưng, chút dịu dàng này nh đã bị sự khát khao sâu sắc hơn thay thế. cạy mở khớp hàm của cô, tiến thẳng vào trong, quấn quýt l sự mềm mại kh chốn trốn chạy của cô.
Kh giống như ký ức mờ nhạt sau cơn say đêm đó, xúc cảm lúc này rõ ràng đến mức khiến ta kinh hãi. Hơi thở của , nhiệt độ của , lực đạo kh cho phép chối từ nơi môi lưỡi của , tất cả đều khiến toàn thân cô mềm nhũn. Cô chỉ thể dựa dẫm vào chút sức lực từ bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô của và sự chống đỡ của chiếc kệ hoa phía sau, mới kh đến mức trượt ngã xuống đất.
Oxy trở nên cạn kiệt, ý thức dần trở nên mơ hồ. Cô bị động đón nhận nụ hôn nóng bỏng và sâu thẳm này. Bàn tay vốn dĩ đang đặt trên n.g.ự.c chống cự, kh biết từ lúc nào đã mềm nhũn trượt xuống, vô lực đặt lên bờ vai săn chắc của .
Cảm nhận được sự thuận tòng của cô, nụ hôn của Phó Tu Trầm càng trở nên sâu hơn, mang theo một sự chiếm đoạt gần như thành kính. Bàn tay lớn của kh biết từ lúc nào đã trượt từ cổ tay cô xuống, ôm l vòng eo thon thả của cô, ép cô sát vào hơn.
Xuyên qua lớp quần áo mỏng m, thể cảm nhận rõ ràng đường cong cơ thể và nhiệt độ nóng rực của đối phương. Trong cơn mê loạn tình ái, Minh Yên hoảng hốt cảm th, bản thân dường như đã biến thành một dây leo bám chặt vào một thân cây cổ thụ chọc trời. Dưới sự bao bọc bởi khí tức của , từng chút từng chút một mất sức lực, từng chút từng chút một chìm đắm...
Mãi cho đến khi kh khí trong buồng phổi gần như bị vắt kiệt, Phó Tu Trầm mới từ từ bu môi cô ra. Nhưng trán vẫn chạm vào trán cô, nhịp thở phần nặng nhọc, phả từng luồng khí nóng rực lên mặt cô.
Ánh mắt Minh Yên lờ đờ, hai má ửng hồng. Đôi môi bị hôn đến mức hơi sưng lên, bóng lên một lớp nước ươn ướt. Cô há miệng thở hổn hển từng ngụm lớn, giống như một con cá bị mắc cạn.
cái dáng vẻ bị hôn đến mức đầu váng mắt hoa này của cô, dưới đáy mắt Phó Tu Trầm xẹt qua một tia sáng tối tăm. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi sưng đỏ của cô, giọng nói khàn khàn đến mức kh ra hình thù gì: "Miệng Luật sư Minh rõ ràng mềm như vậy, những lời nói ra lại cứng rắn đến thế?"
Minh Yên chợt bừng tỉnh, chạm đôi mắt sâu thẳm đang chứa đầy ý cười của . Sau nửa giây 'đứng hình', cô tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Lão tài xế ( sành sỏi kinh nghiệm)! Tuyệt đối là một lão tài xế! Vậy mà lại dám giở trò tán tỉnh lên đầu cô.
"Phó Tu Trầm! ... đồ khốn nạn!" Cô vừa thẹn vừa giận, dùng sức muốn đẩy ra. Nhưng tay chân vẫn mềm nhũn chẳng tí sức lực nào, chút lực đạo đó giống như đang lạt mềm buộc chặt, muốn cự tuyệt nhưng lại thành ra chào mời.
Phó Tu Trầm mặc kệ cho cô đẩy đưa kh chút sức lực. Cánh tay vẫn vững vàng ôm trọn l eo cô, cười khẽ: "Ừ, khốn nạn. Chỉ khốn nạn với một em thôi."
Lời thì thầm gần như là lời tâm tình này, khiến nhịp tim Minh Yên một lần nữa mất kiểm soát.
Bên ngoài nhà kính truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, dường như là hầu ngang qua. Minh Yên như bừng tỉnh từ trong mộng. Cô đột ngột rụt tay về, dùng sức đẩy mạnh Phó Tu Trầm ra, lảo đảo lùi về sau hai bước, hai má đỏ ửng:
"... về !"
Nói xong, cô gần như là chạy trối c.h.ế.t, ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ hoảng loạn tột độ.
Phó Tu Trầm kh ngăn cản. đứng lặng tại chỗ, bóng dáng mảnh khảnh của cô biến mất ngoài cửa nhà kính. Đầu ngón tay vô thức vê vê vào nhau, dường như trên đó vẫn còn lưu lại xúc cảm thơm mềm từ đôi môi của cô...
Chưa có bình luận nào cho chương này.