Tôi Đã Yêu Nam Chính Trong Cuốn Sách Đời Mình
Chương 10: Tôi Đã Yêu Nam Chính Trong Cuốn Sách Đời Mình
chắp nối từng nét bút ngổn ngang , miễn cưỡng đọc ra dòng cuối cùng mà Bùi Sâm để lại:
“Gặp chữ như gặp mặt, mong Tuệ Tuệ của ,
Sống lâu trăm tuổi, năm năm bình an.”
…
ôm chặt cuốn nhật ký, cuộn bên cạnh thùng rác, cuối cùng bật khóc nức nở.
Bùi Sâm, Bùi Sâm của .
Nếu một cơ hội để giành lại dù đó là lúc thần trí rối loạn, tính cách thay đổi, hay một Bùi Sâm đã quên hết mọi ký ức, thậm chí đã yêu khác… thì dù là ai nữa, chỉ cần một tia hy vọng, em nhất định sẽ trở thành cô gái độc ác để giành lại .
Nhưng, Bùi Sâm, kh nói cho biết rằng kẻ thù của là số phận.
cũng kh nói cho biết rằng, khi hoàn toàn mất , sẽ làm thế nào để giữ một đã kh còn tồn tại.
thật sự bất lực.
Chỉ còn biết tuyệt vọng, kh ngừng cầu xin:
Làm ơn, trời ơi, hãy trả lại Bùi Sâm của .”
kh biết đã khóc bao lâu.
Chỉ biết rằng tim đau nhói, đau đến mức ý thức dần chìm vào bóng tối, chỉ muốn được ngủ.
Bỗng, trong hành lang vang lên một tiếng thở dài:
“Nếu biết em sẽ khóc đến vậy, đã chẳng nên viết cuốn nhật ký đó.”
lờ mờ mở mắt, và trong cơn mơ hồ, lại th Bùi Sâm trước mặt.
ngồi xổm xuống trước , l mày nhíu lại, ánh mắt tràn đầy thương xót, dịu dàng dỗ dành:
“Tuệ Tuệ ngoan, đừng khóc nữa. Chúng ta vẫn sẽ gặp lại.”
ngơ ngác, đột nhiên cười nhạt:
“ là Bùi Sâm giả, đang lừa .”
Bùi Sâm cũng cười, nhưng nụ cười còn đau đớn hơn cả khóc:
“Hôm nay là ngày đầu thất của . là thật, trở về để gặp Tuệ Tuệ của .”
“Là lỗi của , đã để em đợi quá lâu.”
vốn kh kiểu con gái hay nhõng nhẽo. Thế nhưng trước Bùi Sâm, lại kh kiềm được mà yếu đuối, trở nên hay nũng nịu.
vừa nói xin lỗi, càng th tủi thân hơn.
“Rõ ràng đã hứa sẽ đợi em trở về. Hôm nay lẽ ra là ngày cưới của chúng ta, thể bỏ em lại một …”
“Là lỗi của .”
Bùi Sâm đưa tay định chạm vào mặt , nhưng đến gần lại ngập ngừng dừng lại.
cắn môi, chần chừ trong đau lòng, nhẹ nhàng nghiêng đầu, tựa má vào lòng bàn tay trước khi kịp rút lại.
Bùi Sâm mỉm cười, nụ cười dịu dàng mà quen thuộc.
“Lần sau, Tuệ Tuệ, lần sau nhất định sẽ cưới em sớm, tuyệt đối kh đợi đến năm hai mươi hai tuổi nữa…”
“Sẽ lần sau thật ?”
“Ừ. Đó là món nợ mà thế giới này thiếu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-da-yeu-nam-chinh-trong-cuon-sach-doi-minh/chuong-10-toi-da-yeu-nam-chinh-trong-cuon-sach-doi-minh.html.]
Bùi Sâm cách kh nhẹ nhàng nhéo má :
“Nhưng trước khi lần sau đến, Tuệ Tuệ sống thật tốt, sống vui vẻ, sống lâu trăm tuổi nhé.”
“Nếu em gặp chuyện gì kh hay, thế giới sẽ đổ lỗi lên mất, đến lúc đó nó sẽ kh cho cơ hội lần nữa, thì làm đây?”
biết Bùi Sâm đang lừa . chỉ muốn lừa để sống tiếp.
Nhưng dù chỉ một phần vạn hy vọng, dù tất cả chỉ là một giấc mơ hư ảo… làm thể từ chối ?
“Bùi Sâm, thật tàn nhẫn với em.”
“Xin lỗi, Tuệ Tuệ… đừng khóc nữa…”
“Em vẫn chưa đoán được chủ đề của buổi lễ cưới này kh? đã giấu câu trả lời ở bó lúa bên cạnh bức tường trong sảnh tiệc đ. Em dậy xem thử được kh?”
muốn nói rằng đã đoán được , rằng kh muốn đứng dậy, cũng kh muốn xem.
Nhưng khi vào ánh mắt yếu ớt và lời cầu xin trong mắt Bùi Sâm, chợt hiểu.
lặng lẽ , từng đường nét trên khuôn mặt , từng chút một, kh nỡ rời.
Cảm giác như đã trải qua cả một thế kỷ, mà cũng như chỉ trong chớp mắt.
lau nước mắt, từ từ đứng lên, cố mỉm cười:
“Được , em sẽ .”
25.
Hôn lễ đã bắt đầu.
như một hồn ma bước vào sảnh từ cánh cửa bên, kh ai để ý đến sự mặt của .
Trên sân khấu, cô dâu chú rể đứng đối diện nhau, chú rể sắp sửa đọc lời thề của .
Ở góc trang trí của bức tường, ngay lập tức nhận ra một b lúa mì treo một chiếc mặt trăng nhỏ.
Từ đầu mảnh trăng buộc một sợi dây, và ở cuối sợi dây là một tấm thiệp.
lật tấm thiệp lên, cuối cùng cũng th được câu trả lời mà Bùi Sâm đã giấu kỹ từ năm năm trước.
Đó là một đoạn trích từ lá thư trong sách của Vương Tiểu Ba:
> “Lúa mì đã chín
> Mỗi ngày đều nóng
> Đợi đến sáng mai
> sẽ ra đồng thu hoạch.
> Tình yêu của cũng đã chín
> Trái tim cũng đang nóng bỏng
> Mong rằng em
> Bạn học Tiểu Mạch thân yêu
> Chính là đến thu hoạch.”
…
run rẩy nắm chặt tấm thiệp, thì đột nhiên nghe th tiếng nhiễu của micro vang lên bên tai.
giật xoay , hướng ánh mắt về phía sân khấu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.