Tôi Đã Yêu Nam Chính Trong Cuốn Sách Đời Mình
Chương 7: Tôi Đã Yêu Nam Chính Trong Cuốn Sách Đời Mình
Nhưng bây giờ đã là ba giờ sáng, cứ nghĩ mãi về chuyện này, trằn trọc mãi mà kh ngủ được.
Thôi được, đang giận dỗi đ. là một nhỏ nhen.
ghét cái trò đùa của trời này, ghét nó vì đã coi em như một qua đường của , lại càng ghét cái câu chuyện nó bày ra!
Thật vô lý! Chẳng lẽ chỉ nó mới biết viết sách ?
tức giận! Vì vậy cũng sẽ tự viết một cuốn sách!
Một cuốn sách chỉ hai chúng ta, từ những ngày tháng học đường cho đến ngày khoác lên bộ lễ phục, từ mười bảy tuổi đến chín mươi bảy tuổi, yêu thương bền chặt kh bao giờ rời xa.
hy vọng rằng cuốn sách này sẽ được viết cùng bạn học Tiểu Mạch của , và định dùng cả đời để hoàn thành nó.
Vậy nên, hỏi em một câu trước:
Bạn học Tiểu Mạch, em bằng lòng trở thành nữ chính của kh?”
…
Sau một khoảng trống im lặng.
Ở phía cuối trang gi, bất ngờ xuất hiện một đoạn chữ nhỏ nguệch ngoạc, loang lổ, rối rắm thể hiện sự lúng túng:
“Trời ơi! đang viết cái gì thế này… đang cầu hôn … mới mười bảy tuổi mà đã cầu hôn quá sớm kh, Tuệ Tuệ chắc c sẽ kh tin vào sự quyết tâm của đâu…”
“Thôi được , sẽ đợi… đợi khi chúng ta trưởng thành hơn, đợi… đợi đến lúc mùa lúa chín.”
“Tuệ Tuệ, sẽ kh nuốt lời đâu!”
Nhưng, nhưng…
lật qua trang đề tựa, và câu đầu tiên th là dòng chữ mà Bùi Sâm hai mươi hai tuổi đã viết:
“Tuệ Tuệ, xin lỗi em… lẽ sẽ nuốt lời .”
“Hôm nay là ngày thứ ba em rời , vẫn kh thể liên lạc được với em.
đã cử đến bệnh viện mà em đã nói, nhưng tất cả th tin về em dường như biến mất kh dấu vết, kh ai thể tìm ra em.
muốn tìm em, nhưng dường như trong cơ thể ai đó khác đang chiếm giữ.
kh biết đó đã làm gì khi chiếm l thân thể này, nhưng sau khi em , thường rơi vào trạng thái mơ hồ, trí nhớ rối loạn… Kh lẽ đã bị đa nhân cách ?
Nếu thực sự vậy thì sẽ kh thể cưới em được nữa. Nhưng Tuệ Tuệ ơi, em nhất định tha thứ cho …
Kh, kh được, tha thứ nghĩa là kh quan tâm đến nữa, Tuệ Tuệ tuyệt đối đừng tha thứ cho .
Em th kh, lẽ thật sự đã mắc bệnh , đến lời nói cũng kh còn đâu vào đâu.
…
Mẹ chúng ta vừa đến đưa thuốc cho .
Lúc này mới biết đã sai. Hóa ra, hôm nay đã là ngày thứ mười em rời .”
18.
“Tuệ Tuệ, hôm nay gặp cô Trì Hạ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-da-yeu-nam-chinh-trong-cuon-sach-doi-minh/chuong-7-toi-da-yeu-nam-chinh-trong-cuon-sach-doi-minh.html.]
Cô vào c ty làm thực tập sinh, ngày đầu tiên đã làm đổ cà phê lên bộ vest của .
Một màn mở đầu quá sức sáo mòn… Đương nhiên, bắt cô đền tiền giặt và cấm kh bao giờ được bước vào văn phòng của nữa.
Nhưng lạ thật, chỉ trong chớp mắt, cô lại đột ngột trở thành trợ lý của .
Đó chắc c là do kẻ trong cơ thể làm ra!
Tuệ Tuệ, giận lắm! Nhưng kh thể đuổi được!
Tuệ Tuệ, em đến trong giấc mơ của được kh, dỗ dành một chút.
Ít nhất để biết rằng, em vẫn bình an.”
19.
“Tuệ Tuệ, em từng hỏi mỗi năm rằng, đã ước ều gì vào ngày sinh nhật.
vốn kh muốn nói cho em biết, sợ rằng ước nguyện nói ra sẽ kh còn linh nghiệm.
Nhưng bây giờ… thật sự muốn em biết.
Ước nguyện sinh nhật mỗi năm của đều giống nhau
Đến mùa lúa chín, sẽ cưới Tuệ Tuệ của .
muốn em biết rằng, thể trong cuốn sách kia, Bùi Sâm đã cầu hôn nữ chính đến năm lần.
Nhưng Bùi Sâm thuộc về em, từ mười bảy đến hai mươi hai tuổi, tất cả những ước nguyện của đều chỉ em.
Cho đến hôm nay, khi chuẩn bị bước qua sinh nhật hai mươi ba tuổi.
Hãy tha thứ cho vì năm nay đã đổi một ều ước mới.
Nếu em muốn biết ều ước mới của là gì, thì hãy mau trở về hỏi nhé.
Nếu em kh trở về, thật sự kh biết thể đợi được bao lâu nữa…
Thôi được, sẽ lén viết ều ước này ở đây, để em thể th.
Hy vọng những vị thần ngang qua thể nhắm một mắt mở một mắt, hãy rộng lượng với một lần.
Ước nguyện sinh nhật hai mươi ba tuổi của Bùi Sâm là: Tuệ Tuệ bình an.”
20.
“Tuệ Tuệ, đừng trách mẹ của chúng ta.
Mỗi lần muốn tìm em, lại đổ bệnh, và bệnh tình của ngày càng nghiêm trọng hơn.
Lần đó, khi đang trên đường ra sân bay để tìm em, đã gặp một tai nạn xe nghiêm trọng, mẹ sợ hãi vô cùng…
Bà xem Trì Hạ như một liều thuốc cứu mạng của , nên em đừng trách bà nhé…”
21.
“Tuệ Tuệ, hôm nay đã mơ một giấc mơ.
mơ th ngày khai giảng năm lớp 11, em kh ngồi bên cạnh mà lại chọn chỗ ở dãy bàn đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.