Tôi Đâu Phải Nữ Phụ Độc Ác
Chương 15:
đã đợi suốt cả buổi sáng, hết lần này đến lần khác ra cửa. Cuối cùng, cũng chờ được sự xuất hiện của tiểu thư.
Mang theo chút hân hoan khó nhận ra, chạy về phía cô.
vốn là học sinh từ vùng quê hẻo lánh thi đỗ vào thủ đô.
Trong ngôi trường đại học hàng đầu này, đủ kiểu, kh thiếu kẻ mặt bắt hình dong.
Trước khi tiểu thư chú ý đến , thuộc loại bị cả lớp cô lập.
Kh gia thế hiển hách, kh bối cảnh hào nhoáng.
ưu ểm gì chứ? Th minh? Chăm chỉ? Xinh đẹp?
Ở thủ đô này, những vừa th minh vừa xinh đẹp chẳng thiếu.
Tiểu thư như thiên sứ, kéo bước vào cuộc đời cô.
từng vây trong lớp, chất vấn gay gắt:
“ tiểu thư lại đến tìm nữa? gì lọt vào mắt cô ?”
“Này, đã làm gì khiến tiểu thư hài lòng thế? Đừng keo kiệt vậy, chia sẻ cho bọn nghe với?”
kh đáp được.
Bọn họ vừa ghen vừa hận, tức tối:
“Kh nói thì thôi, chẳng qua chỉ là món đồ để tiểu thư g.i.ế.c thời gian! Sớm muộn gì cũng bị bỏ thôi, chờ đ mà xem!”
Thật vậy ? Một ngày nào đó, tiểu thư sẽ bỏ rơi ư?
Tiểu thư gọi ra, bảo chải tóc cho cô.
Tóc cô đen nhánh như lụa thượng hạng, dày và mềm, bu xuống vai là trượt thẳng tới tận eo.
cầm lược gỗ đào, chải thật chậm, sợ dùng lực quá mạnh sẽ làm đứt mất vài sợi.
Nhưng cô chẳng bao giờ ngồi yên lúc thì kêu b.í.m tóc buộc chặt quá, lúc lại bảo tóc mái chưa được ghim gọn.
“ phiền c.h.ế.t được! chả để tâm chút nào!”
Cô giọng ệu kiêu ngạo.
thở dài, định dùng kẹp tóc ngọc trai ghim lại:
“Tiểu thư, cô còn muốn để tâm thế nào nữa?”
Để kiếm tiền sinh hoạt, làm thêm ở một câu lạc bộ.
Tiểu thư dẫn hùng hổ kéo tới, chỉ đích d phục vụ.
“Lại đây.”
Cô hơi ngẩng cằm, giọng lười nhác nhưng chứa mệnh lệnh kh thể chối:
“Mở một chai Romanée-Conti.”
Cô bảo muốn để bị nhục nhã.
Nhưng tiểu thư à, mở chai đó vẫn tiền hoa hồng đ.
Tiểu thư bị bệnh tim.
rót rượu, chỉ để một lớp mỏng dưới đáy ly.
Cô uống xong, kh chịu rót thêm:
“Đừng uống nhiều, kh tốt cho tim.”
Cô lại tự giành l chai rượu:
“Liên quan gì đến !”
“ lắm lời vừa thôi! Nói thêm câu nữa kh tha cho đâu!”
Cô tửu lượng kém, uống lại chẳng biết ều độ.
chưa kịp ngăn, th cô ngửa đầu uống, rượu tràn khóe môi chảy dọc xuống cổ.
c.h.ế.t lặng.
Rượu nh chóng khiến da cô ửng hồng.
Kh ồn ào, chỉ những giọt nước mắt tròn trịa rơi tí tách, tr ngoan đến mức xót lòng:
“Hu hu… Phiền chết, rốt cuộc sai chỗ nào… Tống Dụ lại kh phản ứng gì hết?”
Nghe cô khóc, mềm lòng, nhưng vừa nghe tới tên Tống Dụ, trong lòng lại dậy lên bực bội.
dám khiến tiểu thư khóc?
Tống Dụ xuất hiện, ôm cô gái say mềm trong n.g.ự.c mang .
Hôm đó mặc áo cổ chữ V, phô ra vết cắn gọn ghẽ in trên da.
Thật chướng mắt. ghét . được ôm tiểu thư?
…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiểu thư c.h.ế.t ?
sống mơ màng một thời gian, bắt đầu mơ th cô.
Mơ th thế giới của chúng chỉ là một kịch bản.
Tình tiết hay kết cục nhân vật… chẳng lẽ kh thể thay đổi?
cách nào để đưa tiểu thư trở lại bên kh?
như phát ên tra cứu tài liệu, ở lì trong thư viện.
Nghe nói Tống Dụ cũng từng sống như xác kh hồn, sau đó bỗng vực dậy, nghiên cứu thứ c nghệ nào đó.
đoán, cũng mơ th cùng một giấc mơ như .
Chúng hợp tác, liên kết với Ngu Phóng, Việt Tri Nhiên và Chu Cảnh Hành, cùng phát triển c nghệ đó.
Cuối cùng, đưa tiểu thư trở về.
Hôm , tiểu thư tới bên .
Một tay áp vào lưng thon, tay kia ôm trọn eo nhỏ.
Niềm vui tìm lại được cô gần như tràn ra khỏi lồng ngực.
Cô dường như chẳng nhớ gì.
nhiều lời, sợ làm cô hoảng nên kh dám nói.
“Cô biết kh, hôm nay cuối cùng cũng tới lượt , vui lắm.”
“ thật ra, ngày nào cũng ghen.”
“ lúc nghĩ, tại lại để khác chen vào giữa?”
“ … chỉ cần mạnh hơn, th minh hơn… chỉ cần dám hơn… là thể được cô?”
“Ở đây vết đỏ… chỗ này cũng vậy.”
“Tống Dụ đối xử với cô tốt chứ? chắc mừng lắm khi đạt được ý nguyện?”
“Miệng cô đỏ thế này, là muốn hôn. Tống Dụ… nhịn được ?”
“ đã hôn cô chưa? dùng lưỡi kh?”
“ cũng muốn hôn cô.”
“Muốn làm những chuyện quá phận như .”
“Rõ ràng đã cố gắng đến vậy…”
“Tại cô vẫn kh chịu nhiều hơn một chút?”
Sau đó, Tống Dụ đưa tiểu thư ra nước ngoài.
lại bắt đầu mơ.
Âm thầm tìm hiểu ý nghĩa từ “lesbian”, tìm hiểu những cách thân mật bí mật.
Chỉ m chữ thôi cũng khiến đỏ mặt, tim đập loạn.
Tối đó, mơ th tiểu thư.
Cô nghiêm túc, ngây thơ, trách nghĩ bậy:
“Đồ biến thái!”
Nhưng giấc mơ hiếm hoi quá.
Phần nhiều là mơ th tiểu thư dưới nắng, chạy trên bãi cỏ đuổi bướm.
Cô buộc kiểu tóc c chúa bồng bềnh, hai bên tết b.í.m nhỏ vòng ra sau, phần tóc còn lại xõa tự nhiên, đuôi tóc hơi cong.
Khi chạy, b.í.m tóc sau lưng nhảy lên nhảy xuống.
quỳ ngồi trên tấm thảm picnic kẻ ô, đang xếp những miếng xoài chín vàng vào đĩa sứ trắng.
“Bốp” dây buộc tóc bạc trên đầu cô bật ra, như ngôi nhỏ băng qua kh trung.
gần như theo bản năng đưa tay đón l, lòng bàn tay còn vương hơi ấm.
Cô “á” lên một tiếng, luống cuống giữ nửa mái tóc xổ tung.
Chạy về, má hồng rực, chóp mũi lấm tấm mồ hôi:
“Mau buộc tóc cho !”
Nắng đổ xuống, bóng hai chúng chồng lên nhau trên tấm thảm.
Ngọn tóc cô khẽ quét mu bàn tay , ngứa ngáy như cánh bướm đậu.
Xa xa vọng lại tiếng cười đùa trẻ con, lon nước ngọt trong giỏ picnic “xì xì” sủi bọt.
Trong khoảnh khắc cùng tắm dưới một vầng nắng, chỉ nhau…
tự lừa , ít nhất giây phút đó, chúng là của nhau.
Đó là giấc mơ bình thường nhất… và cũng quý giá nhất của .
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.