Tôi Đợi Công Lý Quá Lâu Rồi
Chương 110
“Đáng c.h.ế.t...” Giang Ly nắm chặt mép dây an , giọng mang theo sự thù hận, mang theo sự tàn nhẫn, mang theo một thứ gì đó còn sâu sắc hơn cả thù hận: “Bọn chúng đáng c.h.ế.t.”
“Bọn, chúng, c.h.ế.t, chắc, !”
Giang Ly giờ phút còn che giấu sát ý trần trụi nữa.
Bàn tay nắm vô lăng Lăng Chấp nổi rõ gân xanh, giọng trầm lạnh, đè nén những cảm xúc đang cuộn trào: “Tiết kiệm sức lực , chúng nhất định sẽ đưa về.”
Bạn thể thích: Cạnh Tranh Công Khai Và Sự Dụ Dỗ Ngầm - Đàm Tư Dật + Mịnh Kinh Du - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giang Ly đáp nữa, tựa lưng ghế nhắm mắt , thở vẫn dồn dập, mỗi một hít đều mang theo mùi m.á.u tươi nhàn nhạt, cơ thể khống chế mà run rẩy.
Lăng Chấp cũng thêm gì nữa. trầm mặc vươn tay, chỉnh nhiệt độ lò sưởi trong xe cao lên một chút, khóe mắt liếc dáng vẻ ngủ mê man cô, đáy lòng chùng xuống.
Khi xe Lăng Chấp phanh gấp cửa nhà kho, xe cảnh sát đồn công an khu vực cũng hú còi lao tới. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy đan xen, chiếu sáng sân nhà kho lúc tỏ lúc mờ.
Lăng Chấp nhanh chóng rút súng, đẩy cửa xe bước xuống, định cất bước, phía truyền đến tiếng gọi yếu ớt.
“Lăng học trưởng.”
Giang Ly vẫn liệt ghế, sắc mặt trắng bệch gần như trong suốt, thở mỏng manh đến mức thể đứt đoạn bất cứ lúc nào, vẫn cố gắng mở mắt , về phía .
Bước chân Lăng Chấp khựng , đầu trầm giọng dặn dò: “Em ở yên xe, đừng cử động lung tung, trong cứu cô , sẽ ngay.”
“Lăng đội,” Giang Ly yếu ớt vươn tay, níu lấy ống tay áo , “Làm ơn... cứu .”
“!”
Lăng Chấp dứt lời, đầu cô ngoẹo sang một bên, ngất lịm , cánh tay vô lực rũ xuống.
“Giang Ly!”
Lăng Chấp vội vàng xoay đỡ lấy cơ thể mềm nhũn cô, chạm chỉ thấy một mảnh lạnh lẽo, nửa điểm độ ấm. nhanh chóng hạ thấp ghế phụ, đặt cô ngay ngắn, cởi áo khoác cảnh phục đắp lên cô.
Đóng cửa xe , lạnh lùng lệnh cho những cảnh sát chạy tới: “Lập tức liên hệ xe cứu thương! Những khác, theo trong cứu !”
Lăng Chấp cầm s.ú.n.g dẫn đầu xông nhà kho.
Nhà kho sâu, chất đầy những giá sắt rỉ sét và thùng carton bỏ . Từ một góc truyền đến tiếng giãy giụa, tiếng kêu la, tiếng quần áo xé rách. Còn cả những lời c.h.ử.i rủa dơ bẩn và tiếng dâm đãng đám đàn ông.
Lăng Chấp lao về phía phát âm thanh, liếc mắt một cái liền thấy Hứa Điềm đang hai gã đàn ông đè xuống. Quần áo rách rưới, mặt giàn giụa nước mắt và vết thương, vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y một gã chịu nhả , hai chân còn đang liều mạng đạp loạn xạ.
Lăng Chấp chút do dự, cũng lời cảnh cáo dư thừa nào, xông lên tung một cú đá bay một gã, xoay bẻ gập cổ tay gã còn , dùng sức vặn ngược khớp xương, đè chặt gã xuống đất. Tiếng xương cốt trật khớp vang lên cùng tiếng la hét t.h.ả.m thiết, còng tay nháy mắt khóa chặt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toi-doi-cong-ly-qua-lau-roi/chuong-110.html.]
Những cảnh sát còn nhanh chóng tiến lên, khống chế tên bắt cóc , kiểm soát hiện trường.
“ im!”
Khóa còng tay, áp giải nghi phạm ngoài.
Một nữ cảnh sát tiến lên đỡ Hứa Điềm dậy, khoác áo cho cô. Tóc Hứa Điềm rối bời, hai má sưng đỏ, cả khống chế mà run rẩy, giọng vỡ vụn nghẹn ngào, về phía Lăng Chấp: “Cảm... cảm ơn Lăng học trưởng.”
“Cảm ơn các .”
Lăng Chấp thu súng, cúi , mắt cô, ánh mắt ôn hòa: “ , chuyện kết thúc , em dũng cảm.”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
Hứa Điềm rốt cuộc nhịn nữa, ôm mặt, bờ vai run lên từng đợt, vẫn cố nén thành tiếng lớn, cực kỳ giống với Giang Ly đang cố gượng ép bản .
Khi áp giải nghi phạm khỏi nhà kho, xe cứu thương vặn chạy tới, Giang Ly đang nhân viên y tế cáng lên xe.
Hứa Điềm đang dìu , thấy bóng dáng quen thuộc cáng, bước chân đột nhiên cứng đờ, ngẩng đầu về phía Lăng Chấp, giọng run rẩy: “Lăng học trưởng, đó , đó ai ?”
Lăng Chấp đầu cô, giọng trầm xuống vài phần: “Giang Ly.”
“A Ly! A Ly làm !” Hứa Điềm nháy mắt suy sụp, vùng khỏi tay nữ cảnh sát, lảo đảo chạy về phía xe cứu thương, chạy : “Em ở bên , em cùng đến bệnh viện!”
Lăng Chấp ngăn cản, lặng lẽ tại chỗ, Hứa Điềm leo lên xe cứu thương, từng tiếng gọi tên Giang Ly vang lên, giọng tràn ngập sự hoảng loạn và đau lòng.
Lăng Chấp theo chiếc xe cứu thương, đáy mắt tối sầm, tâm trạng phức tạp đến tột cùng.
phụ nữ , sát thủ một A khiến danh khiếp sợ Ám Võng, Jane để những mật mã bí ẩn, bóng ma ngâm nga bài đồng dao, lặng lẽ dõi theo . giờ phút , cô cũng chỉ một bình thường ốc mang nổi ốc, vì bạn bè mà đ.á.n.h đến hộc máu, đ.á.n.h đến ngất xỉu.
Lăng Chấp bỗng nhiên nhớ tới câu “Làm ơn” yếu ớt cô.
Đó giọng điệu A. Đó thậm chí giọng điệu ngày thường Giang Ly. Đó một dồn đường cùng, đang hướng về khúc gỗ mục duy nhất mà thể bám lấy, phát lời cầu cứu bản năng nhất.
theo bản năng siết chặt lòng bàn tay, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu sự lạnh lẽo và run rẩy bướng bỉnh khi đỡ lấy cô . Giống như một loại khát vọng từng ai đón nhận, cứ treo lơ lửng giữa trung.
Gió đêm lướt qua mái tóc , giống như cơn gió từ quá khứ đột ngột thổi tới.
Trong cơn hoảng hốt, phảng phất thấy Giang Ly khi còn nhỏ. Nhỏ bé. Gầy gò. Thu trong một góc tối tăm nào đó, ôm lấy đầu gối, cả run rẩy, tứ cố vô .
Đợi lâu, ai đến.
Lúc , cô cũng tuyệt vọng như ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.