Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Đợi Công Lý Quá Lâu Rồi

Chương 128

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Lộ trình cố định, điểm ngắm b.ắ.n thể dự đoán . Cô đợi khoảnh khắc mỹ nhất, chúng sẽ ở ngay khoảnh khắc đó, thu lưới ngay đỉnh đầu cô .”

Lão Trương bừng tỉnh đại ngộ: “Cho nên... Chúng đang mượn ván cờ , để lật ngược bố trí phòng ngự chúng ?”

.” Lăng Chấp gật đầu, giọng trầm tĩnh mà hữu lực, “Cô ngay từ đầu tính toán lòng , tính toán sự mất niềm tin Chu Viễn Man đối với chúng , tính toán quy trình chấp pháp chúng . thì hiện tại, chúng sẽ tính toán cô .”

“Tính toán sự kiên nhẫn , tính toán nhịp độ , tính toán cái điểm ngắm b.ắ.n mà cô tự cho vạn vô nhất thất.”

Lăng Chấp dậy, bước đến tấm bảng trắng ở giữa văn phòng.

đó sơ đồ quan hệ chằng chịt, các điểm ngắm b.ắ.n đ.á.n.h dấu và dòng thời gian.

“Thông báo xuống :”

“Từ giờ phút trở , bộ các điểm cao, giám sát 24/24 gián đoạn.”

“Lộ trình Chu Viễn Man, khóa chặt bộ, nửa bước cũng để mất dấu.”

Ngày thứ sáu, ngày thứ bảy.

Thời tiết âm u giằng co mấy ngày nay hiếm khi quang đãng.

Hoàng hôn chạng vạng nhuộm cả con phố thành một màu cam ấm áp.

Giang Ly đeo ba lô hai quai bước từ viện phúc lợi, liếc mắt một cái liền thấy chiếc xe màu đen đậu bóng cây.

xe Lăng Chấp.

Cửa sổ ghế phụ hạ xuống một nửa, sườn mặt ánh chiều tà hiện lên những đường nét rõ ràng, ánh mắt đang vững vàng dừng cô.

dừng bước, thẳng tới, khi đến cạnh xe thì bất đắc dĩ cong khóe môi:

“Lăng học trưởng, tần suất theo dõi , cao quá ? Cuối tuần cũng tha cho em ?”

Cửa sổ xe hạ xuống.

Giọng Lăng Chấp bình thản: “Công việc, thứ .”

Bốn chữ đơn giản, chặn bộ những lời trêu chọc sắp thốt khỏi miệng cô.

Giang Ly , trầm mặc vài giây, chậm rãi lên tiếng:

tưởng trong điện thoại, chúng rõ ràng . chằm chằm , cũng ngăn chuyện sắp xảy .”

“Ngăn , công việc .”

Giọng điệu Lăng Chấp nửa phần buông lỏng, ánh mắt khóa chặt mặt cô: “ cần quà, cô mà vẫn tặng ?”

Giang Ly bỗng nhiên cong khóe mắt:

Lăng học trưởng cho kỹ . Nhỡ ngày nào đó đột nhiên biến mất, hoặc đến gần nhà kho Thành Nam, đừng bỏ lỡ cơ hội bắt A đấy.”

Lời như đùa giỡn, giấu giếm sự khiêu khích như như .

Lăng Chấp tiếp lời, chỉ cô.

Áo hoodie trắng, tóc buộc đuôi ngựa thấp, trong tay còn cầm chiếc thuyền giấy thủ công do bọn trẻ ở viện phúc lợi nhét cho, rõ ràng dáng vẻ một nữ sinh viên bình thường thể bình thường hơn.

chỉ , lớp vỏ bọc vô hại , cất giấu những tâm tư kín kẽ và nguy hiểm đến nhường nào.

“Nếu Lăng học trưởng cứ theo mãi như ,” Giang Ly thẳng , “ khác sẽ tưởng đang theo đuổi em thật đấy. Suy cho cùng, làm gì cảnh sát nào theo dõi, chằm chằm một cách trắng trợn, mặc kệ mưa gió như chứ?”

“Giang Ly.” Giọng trầm xuống, “Chu Viễn Man sẽ pháp luật phán xét.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toi-doi-cong-ly-qua-lau-roi/chuong-128.html.]

Chút biểu cảm cuối cùng mặt Giang Ly cũng biến mất, chỉ còn sự bình tĩnh: “Khi nào?”

nhanh thôi.”

.”

Giang Ly lùi về nửa bước, kéo giãn cách: “ trạm xe buýt. Lăng học trưởng, tạm biệt.”

Khoảnh khắc cô xoay , Lăng Chấp ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, giống như mùi t.h.u.ố.c giống như mùi bồ kết thanh nhẹ.

lên tiếng: “Giang Ly.”

Bước chân cô khựng .

“Đừng đến Thành Nam. Đừng tự chặn đường lui .”

Giang Ly bật trầm thấp, tiếng chút vui vẻ nào: “ thế? Sợ bắt ?”

Cô nhướng mày: “Lăng Chấp, như , sẽ ăn sạch đấy.”

mềm lòng với kẻ địch, chính đang tự đào hố chôn .”

Lăng Chấp nhíu mày: “ mềm lòng.”

chỉ tin, cô chỉ còn duy nhất con đường .”

đáp , xoay về phía trạm xe buýt.

Bước chân nhanh, nửa phần do dự, cũng hề ngoảnh đầu .

Lăng Chấp trong xe, bóng dáng mảnh khảnh hòa dòng đợi xe, đó bước lên xe buýt.

khởi động xe, duy trì một cách xa gần, theo chiếc xe buýt, cho đến khi thấy cô xuống xe ở cổng khu tập thể cũ kỹ quen thuộc, bước tòa nhà.

Lý trí hết đến khác với , tối nay khả năng cao cô sẽ hành động.

Thời cơ tới.

Giang Ly quá điềm tĩnh, điềm tĩnh đến mức gần như cố chấp.

về mặt tình cảm, yên tâm dù chỉ một giây.

Chiếc xe từ từ dừng lầu khu nhà trọ.

Lăng Chấp ngước mắt, về phía tòa nhà dân cư cũ kỹ.

Tầng năm, qua khe hở rèm cửa hắt một chút ánh sáng trắng ấm áp.

Cô vẫn ngủ.

cứ trong bóng tối, yên lặng canh gác.

...

Sự chờ đợi căng thẳng , kéo dài thêm ba ngày.

Ngày thứ mười, Chu Viễn Man quả nhiên buông lỏng cảnh giác.

lẽ sự “bảo vệ” tiến triển gì cảnh sát trong mấy ngày liên tiếp làm cho tê liệt, lẽ lớp vỏ bọc “an ” do chính đám tay và những kẻ a dua nịnh hót tạo che mắt, bắt đầu đắc ý vênh váo.

Thậm chí trong một bữa tiệc, còn công khai lấy chuyện Lăng Chấp trúng đạn làm ví dụ cho sự “thất thủ”, chẳng hề để tâm mà ồn ào:

“Chó má “ bao giờ thất thủ”! Thổi phồng đến mức thần thánh! chẳng cũng giá trời, mua mạng vị Lăng đại đội trưởng ? Kết quả thì ? Cô chẳng cũng làm ? Còn thất thủ !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...